Tề Tú Uyển chợt nhớ lại những lời đồn mà nàng từng nghe thấy ở chợ. Có người nói hắn đã từng gϊếŧ người, ngay cả gã đồ tể mập mạp mặt mày hung dữ kia cũng phải sợ hắn, không chừng hắn thật sự là kẻ gϊếŧ người không chớp mắt.
Đây chẳng phải là nàng vừa thoát khỏi miệng hổ miệng lại rơi vào hang sói hay sao?
Chẳng lẽ thật sự không thể trở về nhà được nữa ư?
Hơn một tháng bị hành hạ như địa ngục, một tiểu cô nương mới chỉ mười sáu tuổi có thể chịu đựng đến giờ, cũng chỉ vì một niềm tin mãnh liệt là phải sống để trở về nhà. Nay hy vọng dần tắt, cả người nàng gần như sụp đổ hoàn toàn.
Đối diện với ánh mắt đáng sợ của nam nhân kia, những giọt nước mắt bắt đầu từ khóe mắt nàng “tách, tách” rơi xuống, càng khóc càng dữ dội.
Không biết vì sao cô nương hắn mang về lại khóc, Chu Hành nhíu mày nhẹ một cái, hỏi: “Khóc cái gì?”
Do giọng hắn vốn trầm khàn, thêm vào nét mặt quanh năm lạnh lùng, càng khiến Tề Tú Uyển sợ hãi hơn, cảm thấy đêm nay mình chắc chắn không sống nổi.
Ánh mắt nàng rơi vào cánh tay thô kệch kia của hắn, cánh tay đó có thể dễ dàng bóp chết nàng, nghĩ tới đó nước mắt nàng càng tuôn rơi không ngừng.
Tuy nàng khóc không ra tiếng, nhưng nước mắt thì vẫn ào ạt chảy ra.
Chu Hành lại liếc nhìn đôi tay với những khớp xương biến dạng đặt trước ngực nàng. Hắn trầm ngâm một lát, dường như nghĩ rằng nàng đang khóc vì đôi tay kia, nên quay người bước tới chỗ nàng.
Tề Tú Uyển sợ đến trắng bệch cả môi. Hắn bước từng bước lại gần, nàng lại từ từ lùi dần về sau trên giường.
Khi hắn sắp tới cạnh giường, vì quá hoảng sợ nên nàng không chú ý mình đã lùi đến tận mép giường. Thấy hắn chợt cau mày, nàng lại càng lùi nhanh hơn.
Thân thể bỗng nhiên mất điểm tựa, ngay cả tiếng muốn hét cũng không kịp thốt ra, chỉ kịp mở to mắt kinh hoàng.
Tề Tú Uyển tưởng rằng mình sẽ ngã mạnh xuống đất, ai ngờ nam nhân kia lại phản ứng nhanh hơn. Trong khoảnh khắc nàng rơi xuống, hắn nghiêng người, đưa tay ra nắm lấy cổ tay nàng.
Chu Hành dùng lực kéo mạnh một cái, đã có thể kéo nàng trở lại giường.
Lòng bàn tay hắn to, dày, lại có một lớp chai cứng thô ráp, khiến cổ tay nàng đau nhói.
Bàn tay hắn vô tình chạm vào ngón tay cong vẹo của Tề Tú Uyển, khiến nàng đau đến hít một hơi lạnh, trán cũng rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Chu Hành nhìn thấy biểu cảm đau đớn trên mặt nàng, nhanh chóng tránh khỏi ngón tay bị thương, kéo nàng ngồi vững trên giường, rồi nắm lấy cổ tay nàng, cúi đầu nhìn kỹ chỗ khớp xương bị biến dạng.
Tề Tú Uyển đau đến mức nghiến răng chịu đựng, nhưng cũng không dám rút tay lại.
Bị hắn nhìn chằm chằm vào bàn tay xấu xí này, ngoài sợ hãi, nàng còn thấy nhục nhã.
Trước kia đôi tay này được chăm sóc rất kỹ, trắng trẻo mịn màng, nay mỗi lần nhìn đến lại thấy buồn nôn.
Chu Hành chạm nhẹ vào một đốt ngón tay, chủ nhân của bàn tay bỗng rùng mình.
Vẫn còn đau, nghĩa là còn có thể nắn lại.
Nhưng cần phải nắn từng ngón một về đúng vị trí rồi cố định lại. Việc nắn xương là việc cần phải tỉ mỉ, sơ sẩy một chút là sẽ gãy lại, không thể hồi phục.
Hắn chạm xong một ngón, lại chuyển sang ngón khác. Chủ nhân bàn tay run lên càng lúc càng mạnh.
Ngước đôi mắt đen trầm tĩnh lên, hắn thấy tiểu cô nương kia đang cắn chặt môi đến mức bật máu, đôi mắt nàng đẫm nước tràn đầy sợ hãi và ấm ức.
Rõ ràng, trong mắt nàng, Chu Hành mới chính là kẻ xấu xa tội ác tày trời.
Chu Hành cũng không biện minh gì, cúi đầu tiếp tục kiểm tra từng ngón một xem còn có thể nắn lại được không.
Mỗi lần chạm vào một đốt xương, tiểu cô nương lại run bắn lên một cái.
Sau khi kiểm tra xong một bàn tay, hắn nhìn sang tay còn lại, tiểu cô nương lập tức giấu nó ra sau lưng.
Chu Hành ngẩng đầu nhìn nàng, lạnh lùng thốt ra một chữ: “Tay.”
Tề Tú Uyển muốn lắc đầu, nhưng nhìn thấy gương mặt lạnh như băng của hắn, ánh mắt lại liếc sang phần thân trên trần trụi với bắp thịt rắn chắc vẫn còn hơi nước của hắn.
Ngoài ngực và bụng, thì đôi tay đầy cơ bắp ấy mới là thứ khiến nàng sợ nhất.
Để giữ mạng sống mong manh này, nàng đành phải thuận theo ý hắn, không thể chọc giận hắn được.
Nghĩ vậy, nàng run rẩy đưa tay còn lại ra, nhắm tịt mắt, cắn răng, như thể đang chuẩn bị chịu cực hình.
Chu Hành không nói gì, tiếp tục kiểm tra từng ngón tay.
Dù là thợ săn, nhưng nghĩa phụ của hắn lại là một đại phu. Hơn mười năm trước, khi ông ấy nhặt hắn về là lúc hắn gần như sắp chết, một chân suýt nữa bị phế.
Có lẽ vì năm mười tuổi Chu Hành từng suýt mất một chân, sau khi được nghĩa phụ chữa khỏi, hắn bắt đầu rất kiên nhẫn học hỏi về y thuật, nhất là chỉnh xương, nhưng chủ yếu là làm trên động vật.
Sau khi kiểm tra xong toàn bộ các ngón tay, hắn đứng dậy, lạnh nhạt nói: “Mai sẽ nắn lại xương cho ngươi.”
Tề Tú Uyển vốn đang đau đến mức gần như ngất đi, cứ nghĩ hắn cố ý làm mình đau, muốn nhìn bộ dạng nàng đau đớn nhăn nhó. Nhưng nghe được câu nói đó, nàng bỗng mở to mắt, kinh ngạc nhìn hắn.
Nước mắt còn chưa kịp khô, ánh mắt nàng tràn đầy khó tin.
Hắn nói mai sẽ giúp nàng nắn lại xương?
Tay nàng... còn có thể chữa được sao?
Nhưng vì trên mặt hắn không có bất kỳ biểu cảm nào, nàng cũng không thể đoán được hắn nói thật hay giả.
Sau đó, nam nhân không quan tâm đến nàng nữa, quay người đi đến chỗ bếp, mở nắp nồi, rồi múc nước từ chum đổ vào nồi, lặp đi lặp lại vài lần, thấy nước đủ rồi mới đậy nắp lại.
Bắt đầuRồi nhóm lửa.
Mắt Tề Tú Uyển đỏ hoe, nhìn mười ngón tay vừa bị kiểm tra đến đau nhức, lại len lén liếc nhìn nam nhân đang nhóm lửa kia.
Có thể... đừng để trần nửa người mà làm việc được không?
Dù không nói được, cũng không thể nhắc nhở hắn. Nhưng dù có thể nói, e rằng nàng cũng không có can đảm nhắc hắn.
Chờ một lúc lâu sau, có vẻ nước đã sôi, nam nhân kia mới đứng dậy, múc nước nóng đổ vào chiếc thau gỗ lớn, pha thêm nước lạnh rồi đặt ở cửa hang. Sau đó hắn mới quay đầu nhìn nữ nhân đang nằm trên giường.
“Lại đây.” Giọng nói vẫn ngắn gọn, trầm khàn như cũ.
Cơ thể của Tề Tú Uyển cứng đờ.
Hắn đun nước, múc nước, còn đứng cạnh thau nước rồi bảo nàng lại gần, mục đích rõ ràng như vậy!
Vừa nãy nàng còn thầm mừng vì trên người mình có mùi, giờ thì hết mừng nổi rồi.
Quả nhiên vẫn khó thoát khỏi kiếp nạn này.
Muốn được về nhà... thì cứ coi như bị heo giẫm qua người vậy!
Thấy nàng vẫn chưa nhúc nhích, Chu Hành lại lặp lại lần nữa: “Lại đây.”
Có vẻ giọng nói của hắn lần này còn nặng nề hơn, nên khiến Tề Tú Uyển vô cùng sợ hãi, nàng rụt rè bước xuống giường.
Nhưng không tìm thấy giày đâu dưới gầm giường, nàng đành chân trần đặt xuống đất. Cát bụi chạm vào vết thương trên chân, đau đến thấu tim gan.
Dù vậy nàng vẫn cắn răng chịu đựng, chậm rãi bước tới.
Trước kia Tề Tú Uyển chưa từng nghĩ mình là người chịu được đau. Chỉ cần ngón tay bị xước chút xíu nàng cũng đã than vãn mãi không thôi, vậy mà giờ lại chịu đựng được bao nhiêu nỗi đau thế này.
Nàng chỉ lo nhìn xuống chân nên không hề nhận ra nam nhân đã bước tới gần, cho tới khi cả cơ thể bị hắn bất ngờ bế bổng lên.
Đôi mắt nàng bất ngờ mở to.
Tề Tú Uyển vừa sợ hãi vừa hoang mang cuộn mình ngoan ngoãn nằm trong vòng tay nóng rực của hắn. Có thể vì hắn cởi trần, nên nàng cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể hắn như muốn thiêu cháy người khác của hắn, từng cơ bắp rắn chắc cũng khiến nàng hoảng loạn không thôi.
Hắn bế nàng đến cửa hang, đặt lên một tảng đá, rồi đứng dậy, không biết nghĩ gì, chỉ nhìn nàng chăm chú rất lâu.
Bị nhìn chằm chằm khiến cơ thể Tề Tú Uyển cứng ngắc, trong lòng run rẩy đến mức trán ướt đẫm mồ hôi, đến cả hơi thở cũng trở nên ngưng trệ.
Một lúc lâu sau, nam nhân bất ngờ ngồi xuống, bắt đầu cởϊ áσ nàng.
Môi nàng mím chặt, vết thương vừa ngừng rỉ máu lại bắt đầu thấm ra.
Chu Hành liếc nhìn đôi môi nàng, động tác khựng lại, trầm giọng nói: “Tắm thì được ở trong hang, không tắm thì ra ngoài. Tự ngươi chọn.”
Tề Tú Uyển liếc nhìn bầu trời bên ngoài đang dần tối lại. Bóng cây lay động, như ẩn chứa muôn vàn nguy hiểm, cứ như thể khi bóng tối buông xuống sẽ có dã thú nhảy ra từ bụi cây.
Hình ảnh con thú há miệng đầy răng nanh, nước dãi nhỏ giọt bất giác hiện lên trong đầu Tề Tú Uyển. Nghĩ đến đó, khiến hai vai nàng co rụt lại.
Ở ngoài hay trong hang đều không có cảm giác an toàn.
Đều là sự đơn độc và tuyệt vọng.
Nếu nàng muốn sống, sớm muộn cũng phải chịu khuất phục trước nam nhân này, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Đêm nay và những đêm sau cũng chẳng khác gì.
Nghĩ vậy, nàng cắn môi, khẽ gật đầu.
Hiển nhiên là chọn ở lại trong hang.
“Vậy thì thả lỏng miệng ra.” Hắn liếc mắt nhìn nàng, rồi tiếp tục cúi đầu cởϊ qυầи áo nàng.
Tuy không hiểu vì sao hắn lại ra lệnh như vậy, nhưng nàng vẫn chậm rãi buông lỏng, không cắn môi nữa.
ÁoQuần áo ngoài bị cởi ra, chỉ còn lại lớp áo trong mỏng manh. Nỗi nhục nhã từ đáy lòng Tề Tú Uyển lan khắp tứ chi, nàng cố vực dậy ý chí đang sắp sụp đổ, dùng tay che ngực.
Khi áo trong cũng bị cởi ra, dù nàng cúi đầu không nhìn hắn, vẫn cảm nhận được ánh mắt của nam nhân dừng lại trên ngực mình.
Xung quanh im lặng một hồi lâu, nam nhân mới cất tiếng: “Đứng lên.”
Nghe vậy, nàng mới cứng nhắc từ từ đứng dậy, bàn tay thô ráp của hắn đặt lên váy nàng.
Chẳng mấy chốc, trên người Tề Tú Uyển chẳng còn gì. Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đuốc, làn da hồng hào như phủ một lớp ánh sáng mịn màng.
Có lẽ vì đang phải chịu đựng nhục nhã, làn da trần trụi của nàng dần đỏ ửng lên.
Hắn múc một gáo nước nóng dội lên chân nàng, sau đó giọng nói lạnh nhạt vang lên: “Vào trong.”
Tề Tú Uyển đoán hắn muốn nàng bước vào thau nước.
Thế là nàng chậm chạp bước vào trong chiếc thau gỗ lớn không có nước.
“Dang tay ra.”
Nghe những lời nói từng câu từng chữ như mang theo sự nhục mạ, nhưng Tề Tú Uyển chỉ có thể cắn môi, nhắm chặt mắt lại. Nàng tTuyệt vọng dang hai tay ra, giữ thăng bằng.
Tiếp đó, gáo nước ấm được múc lên, tránh bàn tay nàng mà dội từ đầu xuống.
Chu Hành không liếc mắt nhìn nàng, chỉ chăm chú nhìn vào chiếc gáo nước trong tay. Tới khi gần như dội hết nước trong thau, hắn mới quay người, từ trong chiếc rương gỗ lớn lấy ra hai chiếc áo khoác, ném một cái lên giường.
Sau đó cầm một cái khác bước tới trước mặt tiểu cô nương đang run rẩy. Hắn dùng áo khoác của mình lau qua mái tóc dài của nàng, rồi quấn chiếc áo lên người nàng, lại lần nữa bế nàng lên, bước nhanh về phía chiếc giường lớn.
Tề Tú Uyển vẫn nhắm chặt mắt, nước mắt lặng lẽ chảy xuống từ khóe mi.
Chuyện đã định sẵn thì không thể tránh khỏi.
Bây giờ nàng hông thể nói, tay không thể dùng, đến cả sự trong sạch cũng chẳng còn, thì còn sống để làm gì nữa?
Tề Tú Uyển âm thầm lên kế hoạch. Nếu có một ngày nàng có thể sống sót để quay về nhà, vạch trần bộ mặt độc ác của ả tẩu tẩu kia xong, nàng sẽ tìm một cái cây lớn rồi kết thúc cuộc đời này.