Tiểu cô nương bị nam nhân mua về với giá ba lượng bạc tại chợ tên là Tề Tú Uyển, năm nay chỉ mới mười sáu tuổi, là thiên kim của phủ Thứ sử Dự Châu.
Hơn một tháng trước, Tề Tú Uyển theo mẫu thân và tẩu tẩu Thẩm Như Nguyệt đến chùa dâng hương.
Sau khi thắp hương xong, không có việc gì làm nên họ đi dạo đến ngọn núi sau chùa để ngắm cảnh.
Vì chùa là nơi thanh tịnh an toàn, nên Tề Tú Uyển chỉ mang theo một tiểu nha hoàn đi cùng. Đúng lúc đó, nàng cảm thấy khát, nên đã sai nha hoàn quay về lấy nước trà, còn mình thì ngồi đợi trong đình nghỉ mát ở sau núi.
Chờ một lúc thấy hơi chán, nàng lại muốn đi dạo xung quanh. Nào ngờ cuộc dạo chơi này lại trở thành khởi đầu của tai họa.
Khi đang trong rừng, Tề Tú Uyển tình cờ bắt gặp đại tẩu đang quay lưng trò chuyện với một vị hòa thượng. Ban đầu, nàng chỉ định bước tới hỏi thăm, nhưng đúng lúc ấy lại nghe thấy đại tẩu nhắc đến chuyện muốn gϊếŧ ai đó.
Tề Tú Uyển sợ hãi nấp sau gốc cây. Tuy không nghe rõ hết cuộc đối thoại, nhưng cũng đủ để hiểu rằng người đại tẩu mà nàng luôn kính trọng đang âm mưu hãm hại người khác.
Đại tẩu của Tề Tú Uyển tên là Thẩm Như Nguyệt, vốn nổi tiếng dịu dàng, chưa từng thấy nàng ta nổi giận với ai, không ngờ lòng dạ lại hiểm độc đến thế.
Nếu không phải tận tai nghe thấy, nàng cũng không bao giờ tin đại tẩu mình lại là người như vậy.
Dù kinh sợ, Tề Tú Uyển vẫn cố giữ bình tĩnh để không khiến bản thân bị phát hiện, nàng cẩn trọng tìm đường rút lui. Nhưng vừa xoay người, không rõ vì sao đã bị bọn họ phát hiện ra.
Phía sau vang lên tiếng hét của Thẩm Như Nguyệt: “Ai đó?!”
Nghe thấy tiếng, Tề Tú Uyển lập tức bỏ chạy. Nhưng chạy chưa được bao xa thì sau gáy bỗng đau nhói, rồi lập tức ngất đi.
Khi Tề Tú Uyển tỉnh lại cũng là lúc nàng đang bị kẻ nào đó bóp cằm đổ thuốc vào miệng, còn mười đầu ngón tay đã bị bẻ gãy từng khớp.
Suốt một tháng, cổ họng và hai tay Tề Tú Uyển đau đến mức khiến nàng nhiều lần nghĩ đến cái chết. Nhưng mỗi lần sắp buông xuôi, nàng lại nghĩ đến phụ mẫu và huynh trưởng còn đang ở cạnh nữ nhân độc ác kia, nàng lại cắn răng chịu đựng.
Nàng phải sống sót trở về, phải vạch trần bộ mặt thật của nữ nhân đó.
Chính ý niệm ấy giúp nàng gắng gượng đến tận bây giờ.
Vài ngày trước, kẻ áo đen đã bẻ tay Tề Tú Uyển đã giao nàng cho một phụ nhân buôn người, ra lệnh bán nàng đi. Trước khi đi, hắn ta còn đe dọa, nếu nàng dám bỏ trốn, hắn ta sẽ đánh gãy luôn cả hai chân nàng.
Tay đã bị bẻ, nên nàng không dám nghi ngờ lời hắn nói.
Nếu bị bắt lại, chắc chắn đôi chân cũng khó giữ.
Vừa rồi ở chợ, hắn ta vẫn theo dõi nàng từ trong đám đông. Dù giờ chẳng thấy đâu, nhưng nàng biết rõ hắn vẫn đang ẩn nấp quanh đây.
Nàng không hiểu vì sao Thẩm Như Nguyệt không gϊếŧ nàng. Nhưng bị hạ độc khiến bị câm lặng, tay bị bẻ, lại còn bị giám sát nghiêm ngặt, sống thế này khác gì đã chết?
Không nói được, cũng chẳng thể viết. Dù dùng chân viết chữ, thì ở nơi sơn thôn hẻo lánh này, ai sẽ hiểu?
Không gϊếŧ nàng, nhưng cũng chặt đứt mọi đường sống.
Muốn trốn cũng chẳng dễ dàng, hy vọng duy nhất của nàng lúc này chính là nam nhân đã bỏ ra ba lượng bạc mua nàng kia...
Nam nhân đi phía trước có đeo một cây cung sau lưng, tay xách một bao tải bằng vải bố chứa vật gì đó. Nhìn dáng bao rũ xuống có vẻ rất nặng, vậy mà trong tay hắn chẳng khác nào một món y phục nhẹ tênh, xách lên không chút khó nhọc.
Không biết đã đi bao lâu, Tề Tú Uyển chỉ thấy cổ họng khô rát, chân phồng rộp đau buốt, nhưng người nam nhân kia vẫn không có vẻ gì là sẽ dừng lại nghỉ ngơi.
Nàng rất sợ người đóấy, nhưng giờ đây chỉ còn hai con đường để chọn, hoặc tiếp tục theo bước hắn, hoặc lại bị bán đi lần nữa.
Nghĩ đến gã đồ tể mập mạp mặt mũi dữ tợn ở chợ, lòng nàng càng thêm sợ hãi.
Cắn răng chịu đựng, nàng lê từng bước nặng nề, gắng sức bám theo bóng lưng kia.
Đường núi trấn Linh Sơn quanh co hiểm trở, từ trấn đến Chu gia trang ước chừng một canh giờ điđường bộ.
Giờ đã đi được hơn nửa canh, nắng cuối tháng chín gay gắt như thiêu như đốt, vậy mà nam nhân ấy vẫn không ngoái đầu lấy một lần, như thể chẳng mảy may lo lắng nàng sẽ bỏ trốn.
Tề Tú Uyển từng là thiên kim cành vàng lá ngọc, từ nhỏ lớn lên trong nhung lụa, nào từng chịu khổ cực thế này?
Hai chân nàng đã rớm máu, vết thương loang ra thấm ướt cả đôi giày vải màu xám. Thêm mấy ngày liền không được ăn uống gì, trong bụng trống rỗng, lại thêm nắng gắt khiến đầu óc nàng bắt đầu mơ màng.
Bóng người phía trước càng lúc càng xa, tầm nhìn của nàng cũng dần dần nhòe đi. Nàng muốn gọi hắn lại, nhưng cổ họng khô rát không thốt ra được một lời.
Cuối cùng, Tề Tú Uyển không thể gắng gượng nổi nữa, thân thể loạng choạng vài bước rồi đổ sụp xuống đất.
Một tiếng "bịch" vang lên từ phía sau khiến bước chân Chu Hành khựng lại. Sau ba nhịp thở, hắn mới quay đầu lại.
Trong giây phút đôi mắt nàng sắp khép chặt, Tề Tú Uyển mơ hồ thấy bóng người ấy quay lại đứng trước mặt mình. Sau đó, mọi thứ chìm vào bóng tối.
Chu Hành mím môi, nhìn thiếu nữ đang nằm bất tỉnh dưới đất. Như cảm nhận được điều gì đó, hắn bỗng ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên thân một cây đại thụ phía trước, thân cây này vừa đủ để một người ẩn nấp.
Ánh mắt Chu Hành dừng lại giây lát, chân mày hắn nhíu chặt.
Sau đó hắn thu hồi ánh nhìn, đặt bao nặng trong tay xuống đất, rồi quỳ khuỵu một chân bên cạnh Tề Tú Uyển. Đôi mắt trầm lặng lướt qua hai bàn tay bị bẻ quặt, khớp xương bầm tím vẫn còn rõ, hiển nhiên là dấu vết mới bị thương không lâu.
Chu Hành không chút do dự, hắn bế nàng đặt lên vai, xách theo túi đồ rồi quay người tiếp tục bước đi, dáng đi vững chãi và điềm tĩnh.
"Phập, phập..."
Tiếng bổ củi vang lên trong hang đá. Đột nhiên Tề Tú Uyển mở bừng mắt, rồi lập tức co người lại thành một khối, hai tay ôm chặt đầu gối.
Những gì xảy ra trong tháng qua khiến lúc nào nàng cũng giống như chim sợ cành cong, hễ tỉnh dậy là hoảng sợ run rẩy.
Gương mặt nàng tái nhợt không chút huyết sắc, tràn ngập nỗi hoảng loạn.
Một lúc lâu sau Tề Tú Uyển mới lấy lại chút bình tĩnh, nàng bắt đầu dè dặt quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Nàng đang ở trong một hang núi, nằm trên một chiếc giường gỗ lớn tạm bợ. Nàng cúi đầu nhìn lại thân mình, chiếc áo ngoài lấm lem bùn đất đã bị cởi bỏ, giờ đây chỉ mặc mỗi lớp áσ ɭóŧ bên trong.
Dường như người kia không làm gì nàng cả.
Ánh mắt Tề Tú Uyển nhìn quanh hang đá. Trong hang chẳng có nhiều đồ vật, nhưng nàng vẫn thấy xung quanh có vài món đồ thiết yếu đơn giản.
Bàn ghế gỗ đơn sơ, một chiếc rương gỗ có vẻ là để đựng y phục, trên vách đá còn treo mấy cây cung và ống đựng tên. Ngoài ra chẳng còn gì có giá trịđáng kể. Gần cửa hang còn có một bếp lò thô sơ, cửa hang là một cánh cửa lớn được đan bằng tre thô.
Trời bên ngoài trời đã sẩm tối, lờ mờ còn nghe thấy đủ thứ tiếng thú kêu.
Nàng nghĩ có lẽ mình đang ở trên núi.
Và hang núi này hẳn là nơi ở của nam nhân kia.
Tề Tú Uyển cảm thấy có chút khó hiểu. Tại sao lại có người sống trong hang núi như vậy?
Nghi vấn trong lòng nàng vừa xuất hiện, thì tiếng chẻ củi ngoài cửa hang bỗng nhiên dừng lại.
Tiếng động vừa ngừng, Tề Tú Uyển lập tức căng thẳng. Nàng co mình lại vào một góc, cúi gằm đầu, toàn thân run lên vì sợ hãi.
Chu Hành bước vào trong hang, nhìn thoáng qua nữ nhân đang vì sợ hãi mà cuộn tròn trên giường, sau đó bưng một bát cháo trắng từ trên bếp đến, đặt xuống mép giường.
Giọng nói của hắn trầm thấp, lạnh nhạt: “Ăn đi.”
Tề Tú Uyển khẽ run, rụt rè ngẩng đầu lên một chút, lén liếc bát cháo bên mép giường, trong mắt ánh lên chút thèm khát. Nhưng chẳng biết nghĩ đến điều gì, ánh mắt nàng lại trở nên u ám. Cuối cùng nàng lén nhìn nam nhân đứng cạnh giường, thấy sắc mặt hắn lạnh lùng nghiêm nghị, nàng lại sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, vội vàng cúi đầu xuống.
Có lẽ vì xưa nay Tề Tú Uyển luôn kính trọng tẩu tẩu, nên dù nàng đã bị Thẩm Như Nguyệt hại thê thảm thì vẫn khiến nàng ta có chút áy náy. Sau khi cho người bẻ gãy tay nàng, trong suốt một tháng nàng ta vẫn cho một bà mụ đến chăm sóc nàng.
Tối qua bà mụ đó còn tắm rửa cho nàng lần cuối, chỉ là hôm nay nằm co quắp giữa chợ nên cơ thể lại trở nên lấm lem.
Do bị thuốc độc làm hỏng cổ họng, suốt một tháng qua cổ họng nàng luôn như bị lửa thiêu, mỗi lần ăn chỉ dám nuốt vài thìa nhỏ. Tuy bây giờ vẫn còn đau, nhưng Tề Tú Uyển đã đói đến mức bụng quặn thắt từng cơn, nàng thực sự rất muốn ăn gì đó để lót dạ.
Nhưng tay nàng không thể nâng nổi bát.
Một lúc lâu sauNửa ngày trôi qua, người trên giường vẫn cuộn tròn trong góc, không dám lại gần.
Chu Hành liếc mắt nhìn đôi tay của nàng, dường như đã hiểu ra điều gì, cuối cùng có phần mất kiên nhẫn lên tiếng: “Lại đây.”
Giọng hắn trầm thấp, lạnh như băng. Có lẽ vì lời nói ngắn gọn nên càng khiến người ta cảm thấy áp lực nặng nề.
Giọng nói mang sát khí ấy khiến Tề Tú Uyển có cảm giác nếu nàng không bước qua, thì khoảnh khắc tiếp theo mình sẽ bị hắn ném ra ngoài.
Nhưng hắn bảo nàng lại gần làm gì?
Chẳng lẽ... hắn muốn...
Tựa như vừa nghĩ tới điều gì đó, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng bỗng chốc trắng bệch, so với khi nãy còn tái nhợt thêm vài phần.
Đây là hang núi, bên ngoài là núi rừng hoang vu. Trời đã khuya thế này, trên núi chắc chắn có không ít dã thú, nếu hắn đuổi nàng ra ngoài, nàng tuyệt đối không sống nổi qua đêm nay.
So với danh tiết, lúc này giữ mạng mới là điều quan trọng nhất. Không có gì quý hơn mạng sống.
Nghĩ vậy, nàng cắn chặt môi, sau đó chậm rãi bò tới mép giường, cách hắn một khoảng bằng một người thì dừng lại.
Đầu cúi rạp xuống, không dám ngẩng đầu lên nhìn hắn lấy một lần.
Chu Hành cầm lấy bát cháo trắng, dùng muỗng múc một thìa đưa đến trước mặt nàng.
Tiểu cô nương vẫn còn hoảng loạn sững người trong giây lát.
Hắn muốn cho nàng ăn no rồi mới ra tay sao?
Khóe mắt Tề Tú Uyển dần ửng đỏ, hai vai nàng không khống chế được mà run rẩy.
Cuối cùng, nàng vừa khóc vừa ngậm thìa cháo vào miệng, nuốt xuống.
Một thìa rồi lại một thìa, nàng gần như ăn trong vô thức, cho đến khi bát cháo vơi hơn phân nửa, nam nhân mới xoay người rời đi.
Hắn đem bát cháo đi rửa sạch, đặt lại trên bếp lò, rồi quay đầu liếc nhìn ngọn đèn dầu trên bàn, do dự một lát cuối cùng cũng châm đèn.
Sau đó, hắn đến tủ lấy y phục sạch, bưng một chậu gỗ ra khỏi hang núi.
Dù không tận mắt thấy, nhưng Tề Tú Uyển đoán rằng hắn đi tắm rồi.
Nghĩ đến đây, nàng cúi đầu ngửi thử người mình, rồi lập tức cau mày.
Có mùi rồi.
Có vẻ nam nhân thích sạch sẽ, nếu không đã chẳng cởϊ áσ khoác của nàng rồi mới đặt nàng lên giường, hang núi cũng được dọn dẹp sạch sẽ, hơn nữa hắn còn ra ngoài tắm.
Một người yêu sạch sẽ như vậy... đêm nay liệu có vì người nàng có mùi mà tha cho nàng không?
Đang trong nỗi bất an, Tề Tú Uyển bỗng chú ý đến đôi chân mình.
Dường như có gì đó được bôi lên, có màu trắng nhàn nhạt, còn có mùi thảo dược nhẹ, chắc là thuốc.
Dù chân vẫn đau, nhưng đã không còn rát buốt như lúc đi đường ban ngày nữa.
Là hắn bôi thuốc cho nàng?
Tại sao?
Tề Tú Uyển nhìn đôi chân phồng rộp của mình, ngẩn người một lúc lâu.
Bỗng nghe bên ngoài hang có tiếng động, nàng lập tức như con chim non bị trúng tên, co người lại đầy cảnh giác.
Nam nhân trở lại hang.
Tề Tú Uyển rụt rè ngẩng đầu liếc một cái, chỉ một ánh nhìn đã khiến gương mặt nàng đỏ bừng.
Nam nhân kia không mặc áo!
Nửa người trên trần trụi!
Từ nhỏ được nuôi trong khuê phòng, nàng chưa từng thấy nam nhân nào cởi trần ở khoảng cách gần như vậy, nên phút chốc ngây ngẩn cả người.
Nàng ngơ ngác nhìn nam nhân chỉ mặc mỗi chiếc quần, để trần nửa thân trên. Ánh mắt lướt qua, nhìn đến cơ bắp còn dính vài giọt nước và dáng vẻ tràn đầy sức mạnh kia...
Đồng tử nàng chợt co lại.
Chỉ một bàn tay của hắn cũng có thể dễ dàng bóp chết nàng.
Dường như nam nhân phát hiện ra ánh mắt nàng đang nhìn mình, nên nam nhân đặt chậu gỗ xuống, quay đầu nhìn nàng.
Khuôn mặt vô cảm kết hợp với ánh mắt lạnh lẽo, khiến người ta khϊếp sợ.
Tề Tú Uyển vốn đã rất sợ hắn, nên chỉ trong khoảnh khắc chạm phải ánh mắt ấy, nỗi sợ hãi trong lòng nàng lại quay trở về như khi hai tay bị bẻ gãy.
Vừa sợ hãi, vừa tuyệt vọng.