Bởi vì đã là cuối tháng chín, thời tiết thường hay thay đổi thất thường, nên trên xe đều có chuẩn bị sẵn áo tơi và chiếu cói.
Vì vậy, mưa vừa lất phất, xe bò liền dừng lại, Phúc Thẩm và mọi người vội vàng lấy chiếu cói che lên gùi.
Biết tiểu tức phụ của Chu Hành yếu ớt, Phúc Thẩm bèn đưa áo tơi của mình cho nàng, còn bà thì dùng của nam nhân nhà mình.
Áo tơi không thể che hết mưa, nhưng có còn hơn không.
Chu Hành cau mày nhìn đôi tay nàng: “Cho tay vào trong áo tơi, đừng để dính nước.”
Phúc Thẩm thân hình to lớn, chiếc áo tơi khoác lên người Tề Tú Uyển hoàn toàn bao trùm lấy nàng, càng khiến nàng trông nhỏ bé.
Ngồi ở một góc, Tề Tú Uyển ngoan ngoãn cho hai tay vào trong áo tơi, tránh để dính nước.
Suốt đường đi mưa không ngớt, nhưng may là không lớn lắm.
Dù mưa không to, nhưng y phục trên người Chu Hành và nam nhân của Phúc Thẩm đều ướt sũng. Ngay cả y phục của Tề Tú Uyển cũng ướt hơn nửa, có áo tơi che kín người nên nàng cũng không cần để ý có nam nhân khác ở đó, chỉ là lạnh đến mức khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay của nàng trắng bệch, răng cũng đánh vào nhau lập cập.
Gần đến Chu Gia Trang, mưa mới tạnh.
Xe bò dừng cách thôn trang không xa, Phúc Thẩm nói: “Hay là các ngươi đến nhà ta uống bát canh gừng cho ấm người nhé?”
Chu Hành lắc đầu: “Không dám làm phiền, với lại nàng ấy không uống được canh gừng.”
Chu Hành gần như không bao giờ mắc nợ ân tình. Hơn nữa, người Chu Gia Trang không chào đón hắn, điểm này Chu Hành biết rõ, mấy hôm trước đi tìm Phúc Thẩm cũng phải đi đường tắt.
“Nhưng Tiểu Uyển…”
Tề Tú Uyển lắc đầu, rồi đi ra sau lưng Chu Hành. Ý chừng là nàng cũng không đi, nàng muốn theo Chu Hành trở về.
Gặp phải hắc y nhân ở chợ khiến Tề Tú Uyển trong lòng hoảng sợ. Hơn nữa, nơi đông người làm nàng không có cảm giác an toàn, ngược lại, ngọn núi hoang vu hẻo lánh kia lại cho nàng cảm giác an toàn trọn vẹn.
Phúc Thẩm thấy họ kiên quyết như vậy cũng không giữ lại nữa, chỉ dặn dò: “Trời mưa, đường núi trơn trượt, các ngươi cẩn thận một chút.”
Chu Hành gật đầu, nói với Phúc Thẩm hôm nay không cần lên núi nữa, rồi cùng Tề Tú Uyển vòng qua thôn trang, đi đến chân núi.
Hắn chuyển chiếc gùi từ sau lưng ra trước ngực, đoạn ngồi xổm xuống, giọng lạnh lùng: “Lên đây.”
Tề Tú Uyển ngẩn ra, hắn muốn cõng nàng lên ư?
Chu Hành thoáng vẻ mất kiên nhẫn quay lại nhìn nàng, thấy nàng lắc đầu, đôi môi đông cứng đến trắng bệch mấp máy – Ta tự đi được.
Chu Hành nhíu mày, giọng điệu không cho phép nghi ngờ: “Lên đây.”
Đường núi gập ghềnh, sau cơn mưa lại càng trơn trượt, nếu không phải người thường xuyên ở trên núi quen đường, rất dễ bị trượt chân.
Đối với tiểu ách thê này, Chu Hành không chút nghi ngờ. Nàng tự đi một mình chắc chắn sẽ trượt chân, đến lúc đó vẫn phải cõng nàng lên núi, chỉ là khi ấy nàng nhất định sẽ lấm lem bùn đất toàn thân.
Nhìn thấy vẻ mặt lạnh như băng của Chu Hành, cùng với giọng điệu cứng rắn đó, Tề Tú Uyển cảm thấy mình bị doạ. Nàng chớp chớp đôi mắt có chút tủi thân, thầm nghĩ mình cũng không nhẹ, hắn cõng mình chắc chắn không dễ đi.
Nghĩ đến đây, nàng cảm thấy mình quả thực là một kẻ vô dụng, ngay cả lên núi cũng phải để người khác cõng.
Dưới ánh mắt của Chu Hành, nàng cắn môi rồi mới bước tới, có chút căng thẳng mà nằm lên tấm lưng rộng của hắn.
Tiểu ách thê vừa áp lên lưng hắn, thân thể nàng mềm mại đến bất ngờ, đặc biệt là trước ngực, vô cùng mềm mại.
Cảm nhận được sự mềm mại đó, Chu Hành thoáng sững sờ.
Rồi hai tay nàng vòng qua cổ hắn. Đôi tay được băng bó như bánh tét xuất hiện trước mắt, hắn cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến mềm mại hay không nữa.
Sau khi đứng dậy, cảm nhận được trọng lượng của nàng, hắn nhíu mày.
Sao lại càng ngày càng nhẹ thế này?
Cõng một tiểu ách thê nhẹ bẫng, việc lên núi đối với hắn không ảnh hưởng gì nhiều.
Chưa đến nửa canh giờ đã về tới sơn động, Chu Hành đặt nàng xuống.
Có lẽ vì chột dạ khi để người ta cõng mình lên núi, nên Tề Tú Uyển có chút ngượng ngùng hỏi: Ta có nặng lắm không?
Vừa tháo gùi xuống, vừa nhìn khẩu hình của nàng, Chu Hành khẽ nhướng mày, đáp thật: “Nhẹ hơn con heo rừng ta vác xuống núi sáng nay nhiều.”
Nghe hắn lấy heo rừng ra so sánh với mình, tiểu cô nương trợn tròn mắt, không dám tin nhìn hắn.
Hắn lại dám lấy nàng ra so với con vật vừa đen vừa xấu đó?!
Chu Hành thấy nàng trợn to mắt, cũng không đoán ra được nàng đang nghĩ gì, bèn trực tiếp cởϊ áσ tơi trên người nàng xuống. Áo tơi vừa cởi ra, mới phát hiện y phục trên người nàng đã ướt hơn nửa.
“Tay.” Y phục không vội, phải xem đôi tay kia trước đã.
Trong lòng có chút tức giận, nhưng thân ở thế yếu đành phải cúi đầu, huống hồ hắn cũng là xem vết thương cho mình, nên nàng ngoan ngoãn giơ đôi tay được quấn vải thô lên.
Chu Hành chậm rãi gỡ lớp vải thô quấn bên trên, cẩn thận xem xét đôi tay nàng.
Có lẽ vì có một lớp vải thô nên không bị ướt.
Thấy đôi tay không bị ảnh hưởng, hắn liền đưa tay cởi đai lưng của nàng, nói: “Ta cởi y phục cho ngươi, đưa tay ra.”
Tiểu cô nương mặt “phừng” một tiếng, đỏ bừng lên.
Ngoại trừ ngày đầu tiên, hắn chưa từng cởi y phục của nàng. Ngoại trừ việc hắn cả ngày y phục xộc xệch, nàng gần như đều ăn mặc chỉnh tề.
Người hắn tốt thì tốt thật, nhưng mặt da quá dày, một chút liêm sỉ cũng không có. Hắn không có thì thôi đi, còn muốn nàng cũng vô sỉ như hắn!
Dù không còn sợ hắn như ngày đầu tiên, nhưng nàng cũng biết nếu không có hắn giúp, với thân thể yếu ớt hiện tại của nàng mà cứ mặc y phục ẩm ướt thế này, ngày mai chắc chắn sẽ bị cảm lạnh.
Áo ngoài và áo trong được cởi ra, để lộ đôi chân thon dài trắng nõn, cùng với chiếc yếm nhỏ màu đỏ mà hôm qua Phúc Thẩm may cho nàng. Bờ vai tròn trịa, và vùng da thịt trước ngực dưới sự tôn lên của chiếc yếm đỏ càng thêm trắng nõn, mịn màng.
Nhẹ thì nhẹ thật, nhưng những chỗ cần có da có thịt thì lại không hề thiếu. Có lẽ trước kia ăn sung mặc sướиɠ, tuy mới mười sáu tuổi nhưng đã vô cùng đầy đặn.
Ánh mắt dừng lại nơi nhô cao, Chu Hành thoáng sững sờ.
Cũng không phải chưa từng thấy, hơn nữa mấy ngày trước còn tắm cho nàng, nhưng sao cảm giác lại khác thế này?
Sững sờ một lúc, yết hầu khẽ động, sau đó hắn giơ tay định cởi chiếc yếm đỏ này, nào ngờ tiểu ách thê lại lùi lại mấy bước, đỏ mặt lắc đầu.
Nàng vô thanh nói: Chưa ướt.
Chu Hành sắc mặt không đổi, vẻ mặt vô cảm nhìn nàng, lạnh lùng nói: “Về giường nằm đi.”
Được hắn cho phép, sợ mình lại bị lột sạch, nàng vội vàng cởi giày leo lên giường.
Quay lưng về phía Chu Hành, nàng dùng cổ tay giũ tung tấm chăn mà buổi sáng hắn đã gấp gọn.
Ánh mắt Chu Hành từ tấm lưng trần trắng nõn của nàng lướt xuống vòng eo thon thả, con ngươi bất giác tối sầm lại.
Một cảm giác rất kỳ quái.
Miệng lưỡi khô khốc, rõ ràng toàn thân ướt sũng, nhưng lại cảm thấy cả người nóng ran, đặc biệt là một nơi nào đó.
Sau khi tiểu ách thê đã cuộn mình trong chăn, Chu Hành rót một bát nước lạnh lớn, tu ừng ực.
Uống nước lạnh xong, hắn đi đun nước ấm. Nước ấm vừa xong, hắn rót non nửa bát, bưng đến đầu giường.
Hắn cúi mắt nhìn người trên giường chỉ lộ ra cái đầu đỏ bừng: “Uống nước.”
Tề Tú Uyển e thẹn liếc hắn một cái. Do dự một lát, nhưng vẫn từ từ ngồi dậy, lúc chăn tuột khỏi người, nàng vô cùng bối rối.
Nàng vươn đôi tay trắng nõn, dùng tay giữ lấy bát uống vài ngụm nước ấm.
Nước ấm trôi qua cổ họng, tuy có chút không quen, nhưng vào đến dạ dày, thân thể cũng ấm lên đôi chút.
Chu Hành lấy lại bát, nàng lại nhanh chóng chui vào trong chăn. Nhìn Chu Hành đặt bát lên bàn, rồi đến tủ gỗ lấy y phục, cứ thế đứng trước tủ mà cởi đồ.
Áo ngoài được cởi ra, đặt lên chiếc đôn gỗ bên cạnh. Dường như cảm nhận được điều gì, hắn quay đầu nhìn về phía tiểu ách thê đang trợn tròn đôi mắt to nhìn mình.
Tề Tú Uyển vừa kinh ngạc vừa bàng hoàng. Sao hắn lại cởi y phục ngay trước mặt nàng?!
Chu Hành khẽ nhướng mày: “Ta cởϊ qυầи, ngươi cũng muốn xem à?” Vẻ mặt vẫn như cũ không chút cảm xúc, giọng nói thanh lãnh trầm thấp.
Nghe vậy, khuôn mặt vốn đã đỏ bừng chưa hề trở lại bình thường kia càng đỏ hơn. Nàng lập tức luống cuống xoay người đưa lưng về phía hắn.
Nghe thấy tiếng cởϊ qυầи, nàng muốn bịt tai lại, nhưng cảm thấy có chút hành động như vậy càng làm lộ, nên thôi.
Tim đập cực nhanh, gần như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực thì giọng nói lạnh lùng, khắc kỷ của Chu Hành lại lọt vào tai nàng.
“Ta đi lau người, không mặc gì đâu, đừng quay lại.”
Nghe vậy, tiểu cô nương ngây thơ trong chuyện nam nữ: ...
Mặt đỏ đến sắp rỉ máu, nàng cảm thấy mặt mình chắc có thể làm chín trứng gà.
Đỏ mặt, cắn đôi môi khẽ run.
Vừa thẹn vừa giận.
— Chu Hành đồ xấu xa, bắt nạt người!
-
Tác giả có lời muốn nói: Chu Hành nhíu mày: “Ta ở nhà mình không mặc gì, lau người một cái thì sao lại thành bắt nạt người rồi?”
Tiểu cô nương: “Ngươi, ngươi, ngươi không biết xấu hổ!”