- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Mỹ Nhân Và Thợ Săn
- Chương 1: Mua về
Mỹ Nhân Và Thợ Săn
Chương 1: Mua về
Tháng Mười Một, trời đã vào đông. Trong núi sâu, tuyết đầu mùa đã phủ trắng, đất trời lạnh buốt thấu xương.
Lúc này tại một thôn nhỏ trong núi sâu, chỉ có mấy chục hộ dân sinh sống, mỗi nhà lại ở cách nhau rất xa.
Đêm khuya.
Trong một căn nhà tranh lụp xụp vang lên những tiếng chửi rủa om sòm, kèm theo tiếng roi mây quất thẳng vào da thịt kêu “bốp bốp”, âm thanh khiến người nghe lạnh cả sống lưng.
“Tiểu nghiệt chủng! Có phải là ngươi ăn trộm bạc của lão nương đúng không?!” Tiếng quát tháo và tiếng roi đánh gần như đồng thời vang lên.
Trong căn phòng bẩn thỉu, dưới ánh đèn dầu mờ mịt, có một tiểu thiếu niên gầy còm đang quỳ trên mặt đất.
Đứa bé tầm mười tuổi, nhưng vì đói ăn lâu ngày nên cả cơ thể gầy yếu đến đáng thương. Giữa mùa đông giá rét lại cởi trần, khắp người là vết roi đỏ lẫn tím đan xen, nhìn mà thấy xót xa.
Dù bị đánh đau đến rướm máu, vừa lạnh vừa đau buốt, đứa trẻ vẫn nghiến chặt răng, sống chết không thừa nhận số bạc là do mình lấy.
Trong phòng còn một đứa bé mập mạp, thấy nam hài kia bị đánh thì lén siết chặt cây kẹo hồ lô trong tay, rồi la toáng lên: “Mẫu thân! Nó trộm bạc còn không chịu nhận, đuổi nó ra khỏi nhà đi!”
Nam hài ngẩng đầu, lạnh lùng liếc nhìn tiểu tử mập, ánh mắt sắc bén đến nỗi khiến nó giật mình lùi lại một bước.
“Ngươi còn dám trừng mắt à?!” Phụ nhân cầm roi mây lại quất thêm một cái thật mạnh, khiến trên làn da vốn đầy thương tích của đứa trẻ lại thêm một vết mới.
“Phụ thân ngươi chết sớm, dù lão nương là kế mẫu nhưng cũng nuôi ngươi ăn mặc đầy đủ, vậy mà ngươi, cái đồ nghiệt chủng nhà ngươi lại báo đáp lão nương như thế hả?!”
Giọng mụ lại the thé vang lên: “Cút ra ngoài! Đồ nghiệt chủng, cút rồi thì đừng bao giờ quay lại nữa!”
Vừa mắng, mụ vừa thô bạo kéo cánh tay gầy gò của đứa trẻ, lôi văng ra khỏi cửa. Tiểu tử mập thì sốt sắng chạy mở toang cánh cửa ra. Phụ nhn hung hăng kia lập tức ném đứa trẻ ra ngoài, rồi tiện tay vứt theo một cái áo, sau đó “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.
Đứa trẻ lặng lẽ nhìn cánh cửa đóng chặt. Đôi mắt kia còn lạnh hơn tuyết trắng phủ đầy mặt đất.
Cuối cùng, nó nghiến răng nhặt chiếc áo lên khoác vào người, ôm chặt lấy cánh tay đang run rẩy vì rét, gắng gượng chịu đựng cơn đau nhức khắp thân thể và bàn chân rướm máu, tập tễnh rời khỏi sân nhà có hàng rào rách nát bao quanh.
Nhiều năm sau.
Trấn Linh Sơn nằm nơi thâm sơn cùng cốc, bốn phía đều là núi rừng bao phủ. Vì đường núi hiểm trở nên nơi đây vô cùng hẻo lánh, bình thường hiếm có người lạ đặt chân đến.
Thế nhưng hôm nay, khắp trấn lại náo nhiệt lạ thường. Bởi vì có người đang gõ chiêng bán nữ nhi ngay tại đầu chợ.
Do Trấn Linh Sơn nghèo khó, nữ nhi làng trên xóm dưới đều mong được gả ra ngoài, thành ra nam tử trong trấn rất khó kiếm được thê tử, phần lớn đều phải sống cô độc.
Nghe tin có người bán nữ nhi, cả đám nam nhân ùn ùn kéo nhau đến đầu chợ xem náo nhiệt.
Ngay tại phiên chợ.
Một phụ nhân hơn bốn mươi, mặt mũi chua ngoa cay độc, tay cầm một cái chiêng nhỏ, dùng gậy tre gõ từng nhịp the thé chói tai, để thu hút ánh mắt người qua lại.
Thế nhưng ánh mắt của đám đông đều không dừng lại nơi mụ, mà đều tập trung nhìn về phía sau, nơi có một tiểu cô nương đang run rẩy quỳ trên mặt đất.
Tiểu cô nương chừng mười lăm mười sáu tuổi, trên người chỉ mặc áo vải thô cũ kỹ, vì quỳ rạp trên nền đất lầy lội nên quần áo đã lấm lem bùn đất. Nàng hoảng hốt nhìn đám đông vây quanh, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
Cả người nàng thì nhơ nhớp, tóc tai rối bù, mặt mũi dính đầy bùn. Thế nhưng như vậy vẫn không thể che lấp gương mặt tuyệt sắc ấy.
Nam nhân ở Trấn Linh Sơn đã bao giờ được gặp qua tiểu cô nương nào có dung nhan diễm lệ đến thế?
Nên khi họ nhìn thấy gương mặt nàng thì ai nấy đều hít sâu một hơi. Nhưng khi ánh mắt rơi xuống đôi tay mảnh khảnh kia, tất cả lại hiện lên vẻ tiếc nuối.
Hai tay bị trói lại, mười đầu ngón tay đều vặn vẹo méo mó, rõ ràng là đã bị đánh gãy.
Thấy người vây quanh đã đông đúc, phụ nhân nhếch mép cười, buông chiếc chiêng nhỏ, lớn tiếng rao: “Cô nương này là đứa câm, vốn là nha hoàn trong phủ đại nhân. Nhưng vì trộm đồ của chủ nhân nên mới bị bẻ gãy tay rồi đem bán!”
Lúc ấy có người trong đám đông lên tiếng: “Nếu đã đem bán thì bán thôi, sao còn phải bẻ gãy tay? Tiếc thật đấy.”
Mụ khinh thường cười lạnh: “Nếu tay nó còn lành, thì đến lượt các ngươi mua à? Với nhan sắc này, trong thành người ta tranh nhau từng chút một. Chỉ vì gia chủ không muốn nó sống yên ổn, mới cố ý bán nó đến chốn núi sâu khỉ ho cò gáy này thôi!”
“Quả là độc ác...” Có vài tiếng thì thầm vang lên giữa đám người.
Phụ nhân nheo mắt, bực bội quát: “Mua thì mua, không mua thì tránh ra, đừng cản ta buôn bán!”
“Nhưng tay nó tàn phế rồi, còn làm được gì nữa?” Có người hỏi.
“Còn làm gì được à? Sinh con chứ sao!”
“Sinh con xong, lại có thể tiếp tục dùng để thỏa mãn...” Một tên khác chen lời.
Cả đám người cười rộ lên, như thể những lời xót thương ban nãy chưa từng được họ thốt ra.
Khi nghe những lời ấy tiểu cô nương run rẩy co rúm dưới đất, trong đôi mắt sợ hãi tràn ngập nước mắt.
Có người hỏi: “Vậy giá bán bao nhiêu đây?”
Phụ nhân nhớ lại lời dặn của người đã giao tiểu cô nương này cho bà ta. Người ấy căn dặn phải ra giá cao, bởi chỉ khi nào bỏ ra số bạc lớn, người mua mới trân trọng và giữ người kỹ càng, không dễ để trốn thoát.
Nghĩ vậy, bà ta giơ ba ngón tay lên: “Ba lượng bạc.”
“Ăn ướp à?! Bằng nửa năm tiền công của bọn họ đấy! Ba lượng bạc cũng đủ cưới một nàng dâu nhanh nhẹn tháo vát rồi còn gì!” Tiếng than vãn phản đối vang lên xung quanh.
“Bớt chút đi, ta thấy nhiều nhất cũng chỉ đáng một lượng thôi.”
Phụ nhân đã nhận hai mươi lượng bạc của người khác để lo việc này, nên quyết tâm không bớt lấy một đồng.
Vì giá cả quá cao, nên phần lớn người vây xem đều lắc đầu, không ai muốn mua.
Phụ nhân thầm nghĩ, chỗ này chắc không bán được rồi, đành phải chờ tới chỗ khác vậy.
Thực chất, bà ta chỉ là một kẻ buôn nô tỳ. Người sai bà ta bán cô nương này có thân phận rất bí ẩn, là người đến từ đâu, bà ta cũng không rõ. Còn về thân phận của tiểu cô nương này, bà ta chỉ nói theo lời người kia căn dặn.
Lúc ấy, từ trong đám đông một nam nhân mập mạp, mặt đầy mỡ, mặc một cái áo khoác ngắn, lớn tiếng quát: “Ngươi có đi bao nhiêu trấn nữa, thì ba lượng bạc cũng chẳng ai mua nổi. Chi bằng thế này, lão tử trả hai lượng, ngươi bán nha đầu đó cho ta đi.”
Nam nhân mập này là đồ tể trong trấn, tất nhiên trong tay dư dả hơn người khác.
Tiểu cô nương nghe vậy, sợ hãi nhìn về phía gã ta, hoảng sợ đến mức không dám ngẩng đầu, run rẩy vùi mặt vào giữa đầu gối.
Phụ nhân nghe lời gã ta cũng bắt đầu suy tính. Quả thật ba lượng bạc rất khó bán, hai lượng thì cũng không phải ít.
Bà ta liếc nhìn tên nam nhân. Nghĩ thầm, thân hình to lớn thô kệch như vậy, hẳn là có thể giữ chặt nha đầu này không thể chạy thoát.
Vừa định gật đầu thì lúc này, từ trong đám người bất ngờ bước ra một nam nhân cao lớn, mặc áo vải thô, sau lưng đeo cung dài.
Nam nhân đó hoàn toàn khác biệt với gã đồ tể mặt đầy mỡ kia. Hắn đứng thẳng người, ngũ quan sắc sảo, cử chỉ lạnh lùng mà tao nhã, cứ như nam nhân vừa đến không thuộc về nơi nghèo nàn hẻo lánh này.
Hắn mím chặt môi, mặt không biểu cảm, tựa như trời sinh đã chẳng biết đến vui buồn. Thân hình cao lớn rắn rỏi, quanh người như mang sát khí, khiến người khác không dám đến gần.
Hắn bước tới trước mặt phụ nhân đang ngẩn người, tiện tay ném ba lượng bạc xuống cái chiêng nhỏ đặt trên đất, phát ra mấy tiếng “keng keng” lanh lảnh.
Nam nhân cất giọng trầm thấp: “Người này, ta mua.”
Không chờ phụ nhân lên tiếng, hắn đã bước tới trước mặt tiểu cô nương đang co rúm dưới đất, mặt không chút biểu cảm, cúi người nhìn xuống, trầm giọng nói: “Đứng dậy.”
Bất chợt có một bóng đen phủ xuống, lại nghe giọng nói lạnh lẽo ấy, tiểu cô nương run rẩy ngẩng đầu lên, rụt rè nhìn hắn.
Vì bị ngược sáng nên nàng không nhìn rõ diện mạo, chỉ biết người này rất cao, khí thế bức người.
Cơ thể nàng lại càng co lại vì sợ.
Lúc này, tên đồ tể vừa trả hai lượng, trong lòng lập tức nổi giận, vội quát lên: “Chu gia trang tiểu tử, ngươi muốn cướp mối của lão tử à?!”
Nam nhân nghe vậy, quay đầu liếc nhìn đồ tể, rồi lại nhìn sang phụ nhân, lạnh giọng nói: “Bà ta nói ba lượng, ta đã trả đủ.”
Có người kéo tay đồ tể, thì thầm khuyên nhủ: “Nghe nói thợ săn ở Chu gia trang từng gϊếŧ người đấy, chớ có chọc vào hắn.”
“Gϊếŧ người thì sao? Lão tử gϊếŧ heo còn nhiều hơn hắn gϊếŧ người! Ta sợ hắn chắc?”
Nghe thế, nam nhân im lặng một lúc, rồi xoay người bước về phía đồ tể.
Có lẽ vì gương mặt lạnh tanh, khí thế hung hãn cùng thân hình lực lưỡng của nam tử này, nên hắn chỉ vừa bước lên một bước mà gã đồ tể đã chột dạ vội nói: “Hôm nay ta nhường, không phải vì sợ tên tiểu tử này đâu, mà là vì ta cũng không vừa mắt con nha đầu đó!”
Nói xong, gã đồ tể quay người, mỡ trên người gã ta rung lên theo từng bước đi, lắc lư bước nhanh ra khỏi đám đông.
Rõ ràng là bị dọa cho khϊếp vía.
Nam nhân sau đó quay sang nhìn khuôn mặt chua ngoa của phụ nhân, giọng ngắn gọn mà dứt khoát: “Ta có thể dẫn người đi chưa?”
Phụ nhân bị sát khí trên người hắn dọa đến mức vội vàng gật đầu lia lịa: “Được được, dĩ nhiên là được.” Vừa nói vừa đưa cho hắn một tờ khế ước bán thân.
Nam nhân liếc qua khế ước, rồi đưa tay nhận lấy.
Ánh mắt cuối cùng lại dừng trên tiểu cô nương đang co rúm dưới đất. Im lặng một lát, hắn chỉ thốt ra một câu ngắn gọn: “Không đi thì ở lại.”
Tiểu cô nương sợ hãi đến toàn thân run rẩy, nhưng khi nghe câu đó, môi run run khẽ động. Nàng liếc nhìn đám đông, ánh mắt vừa nhìn thấy một nam nhân mặc áo đen, nỗi sợ trong mắt càng mãnh liệt hơn.
Khi nỗi sợ ấy qua đi, trong lòng nàng chỉ còn lại một ý nghĩ, nàng không thể ở lại đây, ở lại sẽ chết.
Nàng phải sống, nhất định phải sống.
Thân thể run rẩy của nàng từ từ đứng dậy, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào nam nhân trước mặt.
Nam nhân cũng không nhìn nàng nữa, lập tức quay người bước đi, dáng vẻ dửng dưng, như thể nàng có đi theo kịp hay không cũng chẳng liên quan gì tới hắn.
Tiểu cô nương quay đầu nhìn thoáng qua nam nhân áo đen vẫn còn đứng trong đám người, toàn thân rùng mình, vội vàng lảo đảo chạy theo sau.
Nam nhân rời khỏi chợ, ra ngoài trấn, bước đi không nhanh nhưng đủ khiến người phía sau chật vật đuổi theo.
Tiểu cô nương không dám chạy trốn. Bởi nàng biết, dù người đi phía trước có mặc kệ nàng sống chết, thì kẻ mặc áo đen kia trong đám người ban nãy chắc chắn sẽ bắt nàng trở về.
Nam nhân đó đã từng đe dọa nàng, nếu dám bỏ trốn, sẽ đánh gãy chân nàng.
Đi theo người trước mặt này, có thể nàng sẽ không thể giữ được danh tiết, nhưng ít ra còn giữ được cái mạng.
Giờ nàng đã ra nông nỗi này, còn nói gì đến danh tiết chứ?
Nàng chỉ muốn sống sót trở về nhà. Trở về để nói với phụ mẫu, đại tẩu nhà bọn họ độc ác đến nhường nào.
Nàng tuyệt đối không thể để nữ nhân độc ác kia hại được nàng rồi lại hại cả phụ mẫu nàng.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Mỹ Nhân Và Thợ Săn
- Chương 1: Mua về