Chương 39

Nam nhân đứng trước mặt, rũ mắt nhìn mọi hành động của nàng, thấy nàng ngoan ngoãn phối hợp, khóe môi khẽ nở nụ cười nhạt, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu nàng.

Trên đỉnh đầu truyền đến nhiệt độ nóng rực từ lòng bàn tay hắn, Thương Ninh Tú vặn vẹo cổ né tránh. Thấy nụ cười trên môi nam nhân dần dần thu lại, nàng dứt khoát luồn lách như con lươn trốn sang một bên, tránh xa hắn. Nam nhân này, chỉ cần có một chút cơ hội là lại thừa cơ động tay động chân với nàng, chỉ có đứng xa mới cảm thấy an toàn.

Trên bếp lò nhỏ vẫn đang nấu món gì đó, Thương Ninh Tú liếc nhìn, trên nắp nồi bốc hơi trắng, trông như canh sữa hoặc cháo trắng, có lẽ là bữa sáng.

Vừa mới liếc qua như vậy, nàng nhìn thấy chiếc bình thuốc lớn đặt dưới đất, cùng với gói thuốc đã đổ một nửa bên cạnh. Mặt Thương Ninh Tú tái mét, cả người như bị sét đánh, đứng sững tại chỗ không động đậy.

Nàng thấy trong gói thuốc đã dùng một nửa kia, cắm lấp lửng vài đoạn thân của loài côn trùng nhiều chân, trông như con rết đã phơi khô và cắt khúc, cùng với những con bọ cánh cứng khác, lẫn lộn với thảo dược.

Ánh mắt Thương Ninh Tú đờ đẫn cứng đờ quay sang nhìn bát thuốc trong tay mình.

"Ọee" Cơn buồn nôn sinh lý khiến nước mắt Thương Ninh Tú trào ra, nàng đã không thể giữ vững chiếc bát trong tay, nhìn nó sắp rơi xuống đất thì một bàn tay mạnh mẽ đã nắm chặt cổ tay nàng.

Mục Lôi nhận lấy bát của nàng, nhíu mày hỏi: "Ổn ổn như thế này mà lại nôn? Ta còn chưa đυ.ng đến nàng, đừng nói là trong bụng nàng đã mang thai rồi đấy?"

"Ngươi đang nói bậy bạ gì đó!! Ta đường đường là quận chúa, chưa kết hôn còn trong sạch, sao có thể để ngươi khinh miệt trắng trợn như vậy??" Cổ họng Thương Ninh Tú bị kí©h thí©ɧ, giọng nói mềm nhũn không ra hình dáng, nhưng đối mặt với những lời lẽ thô tục đó, cảm xúc của nàng vẫn vô cùng mãnh liệt.

Nam nhân giật lấy bát của nàng để tránh thuốc đổ ra, rồi một tay đỡ Thương Ninh Tú đặt lên giường. Vừa nói xong câu đó, trong lòng Mục Lôi đã tự hiểu ra, Duy Khắc Thác đã khám bệnh cho nàng, nếu thật sự trong bụng có gì, Duy Khắc Thác đã nói với hắn từ hôm qua rồi.

Hắn để nàng ngồi ở mép giường, mình thì nửa quỳ trước mặt nàng, vỗ lưng nàng giúp nàng xuôi khí: "Vậy nàng nôn làm gì, thuốc đắng quá sao? Không sao, còn một ngụm nữa, uống xong ta sẽ lấy kẹo sữa cho nàng ăn để át đi vị đắng."

Vừa nghe đến hai chữ "uống thuốc", Thương Ninh Tú đã lộ vẻ kinh hãi, lông tơ dựng đứng. Nếu không biết trong thuốc có gì thì có lẽ nàng còn có thể nhắm mắt uống vào, nhưng bây giờ bảo nàng nhìn rõ ràng những con côn trùng to từng khúc từng khúc đó, dạ dày nàng đã bắt đầu cuộn trào lên rồi.

"Không uống, ta không uống." Thương Ninh Tú nhìn chằm chằm chiếc bát trong tay hắn mà điên cuồng lắc đầu, cứ như thể hắn đang bưng một bát thuốc độc chết người vậy.