Chương 27

Trước đó ở bờ sông Mục Lôi chỉ băng bó đơn giản, sau khi tháo băng vải ra, vết thương bị đối xử thô bạo càng trở nên ghê rợn hơn, một mảng máu me dính vào nhau, có chỗ đã kết thành cục máu đen.

"Hừ, sao lại bị cắn đến nông nỗi này, chó ngao hay là sói?" Duy Khắc Thác vừa mở hộp thuốc mang theo vừa hỏi.

"Chó ngao, chó do lũ Ba Xà nuôi."

Sau đó hai nam nhân vẫn luôn dùng tiếng thảo nguyên để giao tiếp, Thương Ninh Tú nấp phía sau không hiểu một chữ nào. Nàng thở dài từ bỏ ý định nghe lén, đứng một lúc thì thể lực thật sự chịu không nổi, bèn lén lút ngồi xuống một góc bên giường, tựa vào lan can đầu giường, khẽ ngáp một cái.

Vốn dĩ nàng đã mấy ngày bôn ba, hôm qua lại khóc đến nửa đêm mới ngủ được, bây giờ ăn no lại càng buồn ngủ, vô thức ngủ thϊếp đi.

Giấc ngủ ngắn này rất thoải mái, đợi đến khi nàng tỉnh dậy thì Duy Khắc Thác đã đi rồi, bản thân cũng không biết từ lúc nào đã được bế lên giường nằm ngay ngắn, trên người còn đắp một lớp chăn lông. Mà tấm lưng rộng lớn của Mục Lôi đang ngồi xổm bên máng nước, rửa những chiếc đĩa đã dùng để ăn lúc nãy.

Bắp chân của hắn rõ ràng đã được thoa thuốc và băng bó lại. Nam nhân gác chân bị thương sang một bên để tránh đè vào vết thương, chỉ dựa vào một chân ngồi xổm, động tác rất nhanh nhẹn xử lý bát đĩa, lau khô rồi cất vào tủ.

Mục Lôi phát hiện nàng tỉnh rồi, liếc nhìn về phía này, nói: "Buồn ngủ thì ngủ đi."

Nam nhân tự mình thổi tắt đèn dầu, căn lều tức thì chìm vào bóng tối. Thương Ninh Tú hơi căng thẳng ngồi dậy, lúc này nàng mới phát hiện giày của mình cũng bị cởi ra, vội vàng sờ lên người, may mà quần áo vẫn còn chỉnh tề.

Mục Lôi tự do đi lại trong bóng tối, tiếng bước chân của nam nhân khi lại gần giường bị bóng tối phóng đại. Vì không nhìn thấy hắn, Thương Ninh Tú vô cớ nảy sinh cảm giác sợ hãi nguy hiểm đang áp sát.

Rất nhanh, một nguồn nhiệt gần kề bên cạnh, Thương Ninh Tú theo bản năng muốn quay đầu xuống giường chạy trốn, nhưng eo nàng bị một bức tường sắt vững chắc ôm chặt, cả người nàng bị một lực mạnh kéo về phía giữa giường. Bên tai vang lên giọng nói trầm thấp của nam nhân: "Không phải buồn ngủ sao, ngủ đi, đừng làm loạn nữa."

Thương Ninh Tú bị hắn cưỡng ép nằm xuống, khó chịu cứng người đối chọi với sức lực của hắn, muốn nói rồi lại thôi: "Ta, ta..."

"Nàng sao?

Nàng muốn ngủ dưới đất? Hay muốn nói người Trung Nguyên các ngươi có quy định trước khi thành hôn ta phải ngủ dưới đất?" Nam nhân trong bóng tối cũng có thể tìm thấy trán nàng một cách chính xác, ba ngón tay có vết chai nhẹ nhàng vỗ một cái, khiến Thương Ninh Tú choáng váng cả đầu: "Nàng đừng có bày ra mấy ý tưởng kỳ lạ, nói rồi là trước khi thành hôn sẽ không chạm vào nàng thì thôi, ta tôn trọng phong tục của các nàng."