Con dao găm của nam nhân rất sắc bén, lướt vào thịt mượt mà không vướng, rất nhanh đã lọc sạch một dẻ sườn cừu, đẩy đĩa thịt cừu đó về phía nàng: "Ăn đi, nàng yếu ớt, ăn nhiều thịt cừu bồi bổ."
"Cảm ơn." Thương Ninh Tú nhận lấy rồi nhẹ nhàng gắp một miếng đưa vào miệng. Thịt cừu sau khi cắt ra thấm đẫm nước cốt, dễ ăn hơn nhiều so với lớp vỏ cháy sém bên ngoài. Miếng thịt tan chảy trong miệng đầy hương vị, Thương Ninh Tú đã mấy ngày không được ăn một bữa cơm đàng hoàng nên ăn khá nhiều.
Mục Lôi tùy tiện lau vết dầu mỡ bằng khăn, lại cầm lấy dẻ sườn của mình gặm. Hắn nhồm nhoàm nhai thịt trong miệng, nhưng ánh mắt lại luôn chăm chú nhìn nữ nhân trước mặt.
Mặc dù rõ ràng thấy nàng đang đói, ăn hết miếng này đến miếng khác, nhưng động tác và phong thái lại đẹp đến chết người, sao lại có người ăn cơm cũng quyến rũ đến thế chứ.
Cái gọi là "sắc đẹp khiến người ta thèm ăn" của người Trung Nguyên, lúc đầu hắn nghe từ này còn thấy mấy kẻ hủ nho nói vớ vẩn, bây giờ mới nhận ra, thật sự có loại người như vậy, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy ngon miệng rồi. Nhìn đôi môi đỏ hồng của nàng dính chút dầu mỡ, khẽ mím lại khi nhai, rồi nuốt xuống theo chiếc cổ trắng nõn. Chiếc cổ đó mềm mại đến mức, chỉ cần động đậy một chút, hắn đã muốn cắn một miếng, chắc chắn sẽ thơm hơn thịt cừu nữa.
Ánh mắt Mục Lôi phóng túng quá đáng, tần suất nhai thịt trong miệng cũng chậm lại. Hắn thở dốc nặng nề, liếʍ mép môi, rồi miết qua kẽ môi, đột nhiên thấy miếng thịt trong miệng trở nên vô vị.
"Ngươi nhìn ta làm gì." Thương Ninh Tú nhận ra ánh mắt của hắn, thực ra muốn phớt lờ cũng khó. Nàng ăn không nổi nữa, chỉ vội vàng muốn bỏ chạy.
"Về đây, chạy cái gì, ngồi xuống." Khớp ngón tay Mục Lôi gõ lên bàn: "Nếm thử trà sữa đi, uống khi còn nóng."
Thương Ninh Tú đứng đó không nhúc nhích, thấy hắn hình như không có ý định đứng dậy, nàng liếc nhìn bát trà sữa vẫn còn bốc hương thơm, cuối cùng vẫn ngồi xuống.
Trà sữa uống vào ngọt ngào trơn tru, hương vị cơ bản giống như nàng tưởng tượng. Thương Ninh Tú ôm bát lớn hơn cả khuôn mặt mình, từ từ nhấp từng ngụm nhỏ.
Mục Lôi lại cắt nửa miếng bánh nướng đưa cho nàng, Thương Ninh Tú lắc đầu tỏ ý không ăn nổi nữa.
"Chỉ ăn có chừng đó làm sao mà nuôi tốt được, trên người nàng sờ không thấy mấy lạng thịt." Mục Lôi có tư tâm, xúc cảm mềm mại trơn trượt đó thật sự quá tuyệt vời, hắn muốn nuôi nàng thêm đầy đặn một chút.
Nhắc đến chuyện này, Thương Ninh Tú lại nhớ đến tình cảnh chật vật đêm qua suýt tự vẫn mới giữ được trong sạch. Sắc mặt quận chúa kiêu sa tối sầm lại, liên tục tự nhủ không được tức giận với tên dân đen này, hiện tại điều quan trọng nhất là tìm cách moi thêm tin tức, giúp mình sớm thoát khỏi hang sói.