Chương 12

Mục Lôi sốt ruột thúc giục: "Nhanh lên, đừng lề mề nữa."

Thương Ninh Tú muốn kéo dài thời gian nhưng không thành công, đành miễn cưỡng làm bộ chuẩn bị lên ngựa. Nàng nhấc váy, thử hai lần đều không thể đạp lên bàn đạp, mãi mới đạp vững được bàn đạp thì vì ngựa quá cao nàng khó mà dùng sức, nàng giả vờ không thể một hơi leo lên được. Cuối cùng Mục Lôi không chịu nổi nữa, bàn tay lớn đỡ lấy mông nàng một cái mới đưa nàng lên.

Nàng lên ngựa xong, nam nhân dựa vào chân dài của mình, một cái xoay người đã lên ngựa. Hắn kéo dây cương, con ngựa đen lớn lắc lắc cổ, vó ngựa xoay tròn tại chỗ đi vài bước. Cánh tay Mục Lôi vòng qua hai bên nàng, trải qua trải nghiệm suýt mất thân đêm qua, Thương Ninh Tú muốn cố gắng ít tiếp xúc với hắn nhất có thể, thân người cố gắng nghiêng về phía trước, lại bị cánh tay sắt của nam nhân đè trở lại: "Ngồi cho vững."

Lưng nàng dán vào l*иg ngực nóng bỏng của hắn. Khi đứng, đầu Thương Ninh Tú chỉ vừa đến ngực Mục Lôi, bây giờ dù ngồi hắn vẫn cao hơn nàng cả một cái đầu.

Hai lần cưỡi ngựa cùng nhau trước đó, một lần là nàng bệnh mơ mơ màng màng, lần khác là bị đè úp sấp trên lưng ngựa. Bây giờ đột nhiên bị cơ thể như đúc bằng sắt này ôm chặt lấy, xung quanh toàn là hơi thở của nam nhân xa lạ, Thương Ninh Tú cảm thấy toàn thân không thoải mái, đặc biệt là hắn bây giờ còn thiếu một chiếc áo khoác ngoài, nàng thậm chí có thể cảm nhận được hình dáng cơ bắp rắn chắc sau lưng.

Mục Lôi biết rõ người phía trước cứng nhắc đến mức nào, bèn mở miệng nói: "Ôm nàng lão tử mới là người chịu tội nhất, chưa động phòng trước hôn nhân là hủ tục của Đại Ngân các nàng có biết không? Con gái thảo nguyên chúng ta xưa nay không có nhiều quy củ vớ vẩn như vậy. Trời đất hòa hợp vốn là lẽ thường, cứ phải kìm nén bức bối, nam nhân Trung Nguyên các nàng thật đáng thương."

"Cái đó gọi là khắc kỷ giữ lễ." Thương Ninh Tú không nhịn được nhíu mày phản bác một câu. Nàng còn muốn nói không giống như các ngươi là lũ man di không được giáo hóa, cha anh em cùng chung vợ cũng có thể loạn lên, nhưng nàng đã kìm lại.

Một là không muốn đắc tội hắn lúc này, hai là những lời lẽ ô uế đó nàng không thốt ra được.

"Nàng cứ giữ lễ của nàng, xem đêm đại hôn ta sẽ làm nàng không xuống giường được."

Nói xong một câu tục tĩu, Mục Lôi thúc ngựa phóng như bay.

Chân ngựa đen chạy rất nhanh, nhưng trong lòng Thương Ninh Tú muốn kéo dài thời gian, cũng muốn tạo ra ảo giác mình không giỏi cưỡi ngựa để làm tê liệt sự cảnh giác của Mục Lôi. Gió lướt qua tai, Thương Ninh Tú mấy lần muốn mở miệng bảo hắn chạy chậm lại, nhưng nam nhân phía sau lại không có ý giảm tốc: "Không phải nói đói rồi sao, đi thêm hai dặm nữa là đến đầm lầy rồi, cố nhịn đi."

Thương Ninh Tú đành chịu thua.