Chương 36: Nếu Đây Là Thời Xưa

Khi Cố Ngôn trở về nhà, Nhan Lan Hi đã cùng mẹ Cố bàn bạc xong, quyết định giữ cô gái trẻ đang mang thai lại.

Cô gái kia ngẩn ngơ, vốn nghĩ rằng mẹ Cố sẽ đưa cho mình một tấm séc hay thẻ ngân hàng, nào ngờ không nhận được đồng nào, còn bị mất tự do.

Cố Ngôn cũng sững sờ đến cực điểm.

Anh là người đầu tiên phản đối: "Không thể nào! Đây tuyệt đối không thể là con của con! Sao bắt con nuôi con cho người khác?!"

Mẹ Cố nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Bây giờ khoa học kỹ thuật hiện đại như thế, nếu không phải con của con, cô ta dám đến tận đây tìm con sao? Nếu không tin, đợi vài tháng nữa làm xét nghiệm ADN là rõ."

Cố Ngôn tức đến nhảy dựng: "Con luôn dùng bαo ©αo sυ mà!!!"

Cô gái đứng cạnh lí nhí nói: "Nhị thiếu, anh quên rồi sao? Hai tháng trước… Tạ thiếu gia giới thiệu chúng ta với nhau. Buổi tối anh có dùng, nhưng sáng hôm sau anh... anh lại muốn thêm một lần nữa… quên dùng rồi…"

"Chuyện đó có thật không?" Cố Ngôn nhíu mày, cố gắng nhớ lại.

Nhưng anh đã qua lại với quá nhiều phụ nữ, sự việc lại xảy ra cách đây hơn hai tháng, ai mà nhớ nổi.

Thấy con trai ngơ ngác, mẹ Cố tức đến mức nhắm nghiền mắt, chỉ cảm thấy gan mình đau nhói.

Hai tháng trước, khi Nhan Lan Hi đang tất bật chuẩn bị cho đám cưới, anh lại ra ngoài lăng nhăng!

Bầu không khí căng thẳng. Cô gái kia hết nhìn sang bên này lại nhìn sang bên kia, không rõ ai mới là người quyết định cuối cùng. Cô ta thử thăm dò, lí nhí nói: "Ở đây không tiện cho tôi về trường học…"

"Chẳng phải cô đã làm thủ tục tạm nghỉ học rồi sao?" Nhan Lan Hi hỏi.

"Nhưng tôi còn có công việc làm thêm bên ngoài…"

"Vậy thì nghỉ luôn đi." Giọng Nhan Lan Hi bình thản: "Tạm nghỉ học một năm là đủ để sinh con và phục hồi. Cô cứ yên tâm, tiền học phí và thu nhập bị mất chúng tôi sẽ bù lại cho cô. Sau khi sinh con, cô còn được nhận thêm một khoản tiền nữa. Hiện tại, nhiệm vụ của cô là ở lại nhà họ Cố, dưỡng thai thật tốt. Cô đang mang trong bụng cốt nhục của nhà họ Cố, không thể có chút sơ suất nào, hiểu chưa?"

Không đợi cô gái trả lời, Nhan Lan Hi đã vẫy tay gọi người hầu, dặn dò: "Chuẩn bị lại căn phòng ở góc đông nam, hướng đó tốt, thích hợp cho việc dưỡng thai."

Sau đó, cô gọi quản gia đến, phân chia một phần thực phẩm bổ sung dành cho thai kỳ của mình để tối nay hầm cho “bà bầu” mới này dùng.

Cố Ngôn nhức đầu không chịu nổi: "Làm thế này có cần thiết không? Chẳng phải đưa cô ta đến bệnh viện giải quyết là xong sao?"

Mẹ Cố liếc anh một cái đầy khinh thường.

Nhan Lan Hi thì lo lắng giải thích với Cố Ngôn bằng giọng trầm thấp: "Chuyện này tổn hại đến âm đức lắm, nếu tương lai anh bị báo ứng thì làm sao đây?… Hơn nữa, xử lý cũng chưa chắc sạch sẽ. Hiện tại các thành viên trong hội đồng quản trị chỉ chực chờ bắt lỗi anh để đẩy anh ra ngoài. Bao lâu nay, anh cả đã đứng ra che chắn cho chúng ta. Nếu lúc này anh lại để lộ scandal, anh ấy sẽ rất khó xử."

Nghe đến anh trai, sắc mặt Cố Ngôn lập tức trở nên nghiêm trọng.

Cô gái kia thì suy tính rất nhanh trong đầu.

Cô ta không hề muốn sinh con. Nhưng nếu chủ động đi phá thai, cô ta sẽ không nhận được một xu từ nhà họ Cố. Chỉ khi nào họ ép cô ta làm điều đó, cô mới có thể đòi được tiền bồi thường và an ủi.

Diễn biến này thật quá sức kỳ lạ!

Ánh mắt cô ta nhanh chóng quét qua mẹ Cố, Cố Ngôn và Nhan Lan Hi, trong lòng đã có chủ ý.

Cô ta giả vờ hoảng sợ, giọng run rẩy nói: "Nhị thiếu phu nhân, tôi biết cô không dung được tôi, cũng không dung được đứa trẻ trong bụng tôi! Giữ tôi lại đây chẳng qua là muốn tìm cách hại đứa bé này thôi! Nhưng đứa trẻ này không phải tôi muốn có… Tôi thực sự bất lực nên mới tìm đến các người để đòi lại công bằng, tuyệt đối không có ý định thay thế ai cả!"

Mẹ Cố và Cố Ngôn đều sững người khi nghe vậy.

"Thay thế ai cơ?" Nhan Lan Hi mỉm cười dịu dàng, ánh mắt chân thành: "Cô hiểu lầm rồi. Tôi giữ cô lại là vì sợ cô còn trẻ, không biết chăm sóc bản thân, ảnh hưởng đến sự phát triển của thai nhi."

Cô gái cắn môi im lặng, dáng vẻ tội nghiệp như thể không tin vào lời Nhan Lan Hi.

Nhan Lan Hi vẫn giữ giọng nhẹ nhàng: "Nếu chuyện này xảy ra ở thời xưa, đây phải là niềm vui vì thêm người nối dõi. Tôi còn không kịp mừng, sao lại hại cô? Cô phải hiểu, tôi là chủ mẫu, còn cô, ngay cả danh phận thϊếp cũng không có, càng không phải là vợ lẽ. Đứa con cô sinh ra cho chồng tôi đương nhiên sẽ do tôi nhận nuôi. Tôi sẽ yêu thương nó như con ruột của mình, và nó chỉ được công nhận tôi là mẹ. Cô định giữ nó lại làm gì? Để nó mang tiếng con ngoài giá thú suốt đời sao? Điều đó sẽ làm hại cả nó và danh dự của cô. Vì vậy, hãy nghe tôi, ngoan ngoãn ở lại đây, dưỡng thai thật tốt. Sau khi sinh con, cô sẽ nhận được thứ cô cần, rồi yên ổn rời đi, được không?"