Chương 7

"Cần tôi nói rõ không? Tôi không hứng thú với đàn ông, sẽ không động vào cậu đâu."

Giang Chi Ngộ mặt ngây ngô.

Là sao, không hứng thú với đàn ông, sẽ không động vào cậu?

Cậu bước đến trước mặt ngài Tạ, đưa tay ra, liếc thấy sắc mặt đối phương âm u đến đáng sợ, lại âm thầm rụt về: "Vậy ngài cho tôi một chút thời gian được không? Ba phút? Không được thì một phút cũng được, rất nhanh thôi."

Tạ Tấn Diên ánh mắt tối sầm, không hiểu sao, nghe thấy câu nói này, trong lòng bực bội chợt lướt qua một tia khó chịu khó tả.

Phòng VIP đã ở ngay trước mắt, Tạ Tấn Diên tắt cuộc gọi chưa kết nối được, rút thẻ phòng quẹt mở cửa.

Bản năng mách bảo Giang Chi Ngộ rằng một khi cánh cửa này đóng lại, sau này sẽ rất khó để gặp lại tiểu thúc của Chiêu Chiêu, vì thế cậu nhanh tay chặn khung cửa trước khi não kịp phản ứng.

Sau một hồi giằng co, trời đất như xoay vòng. Kèm theo tiếng "cạch" của cánh cửa đóng lại.

Khi định thần lại, Giang Chi Ngộ phát hiện mình đã nằm trên sàn.

Đây là phòng nghỉ đón tiếp khách mời đến dự lễ thành nhân của con trai út nhà họ Lê, nằm ở tầng cao nhất khách sạn.

Đèn chưa kịp bật, trong phòng tối om, chỉ có ánh trăng nhàn nhạt cùng những tia sáng lung linh từ phố thị hắt qua cửa kính sàn rộng lớn.

Tấm lưng mảnh khảnh của Giang Chi Ngộ va vào thảm, một bóng đen khổng lồ đè lên người như nghìn cân đá tảng, khiến cậu không kìm được bật ra tiếng rên khẽ.

Nặng quá.

Sao người này thân hình to lớn thế không biết, đè cậu đến thở không nổi.

Mà còn nóng ran nữa chứ.

Giang Chi Ngộ giơ hai tay lên, theo phản xạ muốn đẩy người trên người ra, nhưng phát hiện không sao đẩy nổi.

Thân thể này giống hệt trước khi xuyên không, nhưng do thường xuyên ốm yếu nên gầy gò hơn nhiều, cậu chỉ có thể cố gắng dùng sức mạnh hơn, lại đẩy thêm lần nữa.

"Đừng nhúc nhích."

Hơi thở nóng rực phả qua vành tai, giọng nói trầm thấp khàn đặc mang ý cảnh cáo, như lưỡi lửa thô ráp liếʍ láp trong bóng tối.

Bàn tay Giang Chi Ngộ chống trên l*иg ngực đối phương lập tức không dám động đậy.

Ấn tượng lớn nhất khi gặp tiểu thúc của Chiêu Chiêu tối nay là một người đàn ông vô cùng đáng sợ, rõ ràng có gương mặt thanh tao quý phái, cử chỉ ưu nhã đĩnh đạc, vậy mà không hiểu sao khí chất lại lạnh lùng đến thế, chỉ liếc nhìn một cái đã khiến người ta chân tay run rẩy.

Cậu cứ giữ nguyên tư thế chống tay như vậy, có phần lúng túng.

Lúc này, những áng mây tan đi, vầng trăng trên bầu trời càng thêm rạng rỡ.

Hoặc có lẽ mắt Giang Chi Ngộ đã quen với bóng tối đột ngột, cậu thấy đường nét trong phòng dần dần rõ ràng, đôi mắt sáng màu phản chiếu gương mặt người đàn ông trên người.

Gần quá.

Nửa khuôn mặt chìm trong ánh trăng, nửa khuôn mặt lẩn vào bóng tối.

Trong màn sáng tối đan xen, vài giọt mồ hôi lấp lánh dưới ánh sáng mỏng manh, lăn dọc theo vầng trán đẫm mồ hôi, trượt qua cầu mày sâu thẳm, xuống đến cằm góc cạnh, cuối cùng uốn lượn vào cổ họng nổi gân xanh, bị cổ áo sơ mi nhàu nát che khuất phần còn lại.

Còn đôi mắt đen thẳm khiến người ta lạnh sống lưng kia giờ đang khép hờ dưới hàng mi dày, ẩn giấu sự nhẫn nhịn khó đoán, mí mắt rũ xuống, cuộn trào một cảm xúc u ám nặng nề nào đó, đuôi mắt đỏ ửng một mảng.

Tim Giang Chi Ngộ đập thót.

Không biết là do thân nhiệt của người đè lên quá nóng bỏng, hay là hơi thở phả vào quá gần, quá thiêu đốt, lại còn nồng nặc mùi rượu.

Cậu cảm thấy má mình như bị ngọn lửa liếʍ qua, nóng ran, người cũng như say theo.

"...Ngài chắc không có chỗ nào khó chịu chứ?" Giang Chi Ngộ lại khẽ hỏi.

Mãi không thấy trả lời, đối phương dường như đang kìm nén điều gì đó, hồi lâu sau mới thở dốc nặng nề, cười khẩy hỏi ngược lại: "Đây không phải là điều cậu muốn sao?"

Giang Chi Ngộ càng thêm mờ mịt.

Sao tối nay tiểu thúc của Chiêu Chiêu nói gì cậu cũng chẳng hiểu?

Cậu lại dùng tay đẩy người trên người, do bị cảnh cáo nên không dám dùng lực mạnh.

Nào ngờ lớp chai mỏng trên đầu ngón tay cọ xát qua lớp vải sơ mi mỏng manh sột soạt, càng thử thách thần kinh hơn cả việc dùng sức mạnh ban nãy.

Tạ Tấn Diên thở hắt, l*иg ngực và bụng như có dòng điện tê dại chạy qua, len lỏi khắp cơ thể.

Hắn một tay nắm chặt cổ tay đang cọ xát lung tung kia: "Đã bảo đừng động đậy."

Giang Chi Ngộ thấy người này thật vô lý: "Rõ ràng là ngài đè lên người tôi không chịu đứng dậy."

Hai người rơi vào thế giằng co.

Chốc sau, Tạ Tấn Diên buông cổ tay đã bị hắn siết đến đỏ ửng ra, chống tay định đứng dậy.

Nhưng thuốc phát tác mạnh mẽ, vừa nãy còn không cảm giác gì, giờ lại như sóng dữ cuộn trào trong cơ thể, mới chống được vài giây đã nặng nề ngã xuống.

Môi Giang Chi Ngộ lại thoát ra tiếng rêи ɾỉ, đau đớn trách móc: "Tôi đã bảo là ngài đè lên người tôi không chịu đứng dậy mà."