Chương 13

Quản lý Trần khoát tay. "Thôi, trừ một phần lương là coi như xong chuyện này."

Huống hồ có trợ lý bên cạnh ngài Tạ tổng đích thân lên tiếng giúp cậu, nghe ra thì có vẻ cậu thanh niên quê mùa này có quan hệ phức tạp nào đó với người nắm quyền tập đoàn Tạ thị, không đơn giản như ấn tượng ban đầu của ông ta.

Chỉ có điều đáng tiếc, người thanh niên này tay chân nhanh nhẹn, ngoan ngoãn nghe lời, lại còn có vẻ ngoài thanh tú sạch sẽ, quản lý Trần vốn định giữ lại bồi dưỡng một phen.

Giang Chi Ngộ theo thư ký Tống rời khỏi khách sạn, lại một lần nữa nói lời cảm ơn vì anh ta đã giúp cậu giải vây.

Tống Cần đáp: "Không có gì, đây là việc tôi nên làm. Anh nói muốn cho tôi xem ảnh của cậu nhỏ, ảnh ở đâu?"

Giang Chi Ngộ vội vàng mở điện thoại, tìm ra video và ảnh mình đã chụp.

Gần như ngay khi ánh mắt vừa chạm vào tấm ảnh, khuôn mặt vô cảm của thư ký Tống đã không thể che giấu được sự biến đổi.

Đó là một cậu bé bảy tám tuổi, thân hình gầy nhỏ, mặc bộ quần áo đã sờn cũ, hòa vào khung cảnh xập xệ đơn sơ xung quanh như một bức tranh xám xịt.

Với bất kỳ ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ đây chỉ là một đứa trẻ lớn lên ở khu ổ chuột, ngoại trừ gương mặt tinh xảo hơn người và đã có nét điển trai thoáng hiện dù còn nhỏ tuổi, không ai nghĩ đến điều gì khác.

Nhưng thư ký Tống lại chăm chú nhìn màn hình điện thoại không rời mắt.

Làm việc ở tập đoàn Tạ thị bao nhiêu năm nay, trước là theo sát bên cạnh cố chủ tịch, sau là phụ tá cho ngài Tạ tổng hiện tại, anh ta còn quen thuộc với cậu nhỏ nhà họ Tạ hơn bất kỳ ai.

Đôi mắt di truyền từ nhà họ Tạ giống hệt cố chủ tịch, mái tóc nâu hơi xoăn giống phu nhân, cả cách nhìn người nữa.

Không thể nhận nhầm được.

Dù thế nào cũng không thể nhận nhầm.

Thư ký Tống nhất thời không biết phải diễn tả cảm xúc của mình như thế nào.

Kể từ khi cậu nhỏ được nhà họ Tạ cưng như trứng mỏng bỗng nhiên mất tích, gia tộc đã huy động tất cả nhân lực tài lực có thể để tìm kiếm, nhưng cậu nhỏ như người bay hơi khỏi nhân gian vậy, tìm thế nào cũng không thấy.

Phu nhân vì thế mà buồn bã ủ rũ, trong một lần trở về sau chuyến đi tìm con đã không may gặp tai nạn xe cùng chồng và qua đời.

Sau đó, Tạ tổng trẻ tuổi vội vàng tiếp quản tập đoàn Tạ thị, ba năm qua chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm, cũng vì thế mà cho không ít kẻ có ý đồ cơ hội lợi dụng.

Nhưng thư ký Tống vạn lần không ngờ, trong số những người đến nhận thân, cuối cùng lại thật sự có người mang đến tin tức của cậu nhỏ đã mất tích từ lâu.

"Đứa bé này hiện giờ ở đâu?"

Tống Cần cố gắng kìm nén sự xúc động trong lòng, hỏi người đàn ông tự xưng là cha nuôi của cậu nhỏ.

Giang Chi Ngộ đưa ra một địa chỉ: "Chúng tôi hiện đang tạm trú ở nhà trọ này."

Thư ký Tống lập tức lái xe chở Giang Chi Ngộ đến nhà trọ cậu nói.

Suốt dọc đường, tâm trạng anh ta vẫn không thể bình tĩnh.

Rất nhanh, họ đã đến nơi, một con phố cũ kế bên đồn cảnh sát, mặt tiền không mấy bắt mắt nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ.

Giang Chi Ngộ dẫn anh ta lên tầng hai, mở cửa căn phòng cuối hành lang.

Cửa vừa mở ra, một bóng dáng nhỏ bé đã lao tới, vùi đầu vào lòng Giang Chi Ngộ.

"Ba ơi, ba đi đâu vậy? Sao cả đêm không về, con lo lắm. Nếu ba không về nữa, con sẽ nhờ chú công an đi tìm ba."

Giọng cậu bé mang theo tiếng nấc, nghe ra vẻ vô cùng lo lắng.

Giang Chi Ngộ vội vàng xoa đầu cậu bé, áy náy an ủi: "Xin lỗi nhé Chiêu Chiêu, hôm qua ba tìm được việc làm, bận đến tận khuya nên lỡ ngủ quên ở chỗ làm mất."

Đây chính là điều Giang Chi Ngộ rất lo lắng khi tỉnh dậy sáng nay.

Khi quyết định len lỏi vào khách sạn để rình chú của Chiêu Chiêu, lần này cậu không dám đem theo cậu bé.

Cậu sợ không thể phân chia thời gian và sức lực để chăm sóc nó, nên đành để nó ở lại nhà trọ.

Cậu dặn đi dặn lại là không được mở cửa cho bất kỳ ai khi chưa nghe thấy tiếng của cậu.

Ban đầu cậu nghĩ mình sẽ nhanh chóng quay lại, nào ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn đến vậy, đến khi mở mắt ra thì đã là sáng hôm sau.

May mắn thay, sau khi Giang Chi Ngộ kiểm tra kỹ lưỡng, cậu bé vẫn bình an vô sự khi ở một mình trong phòng suốt đêm qua.

"Ba à, con không sao đâu, đừng lo."

Cậu bé Chiêu Chiêu tuy mới tám tuổi nhưng đã tỏ ra vô cùng chín chắn và hiểu chuyện.

Dường như nhận ra tâm tư của cha nuôi, ngoại trừ giọng nói còn vương chút nghẹn ngào lo lắng ban nãy, cậu bé nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh hiếm thấy ở trẻ cùng trang lứa, ngược lại còn an ủi người lớn tuổi hơn.

"Con nghe lời ba dặn, ở yên trong phòng làm bài tập hè, không chạy lung tung đâu cả, con còn tự nấu mì ăn nữa. Ba vừa nói là tìm được việc làm nên mới bận đến tối muộn phải không? Ba mệt lắm đúng không?"