Chương 12

Khoảng năm phút sau, cửa phòng lại mở ra.

Lần này, vị tổng giám đốc trong mắt họ đã lấy lại vẻ lãnh đạm cấm dục thường ngày, bộ vest bọc kín người không một chi tiết sơ sài, tay chỉnh lại cà vạt với sự khắt khe gần như hoàn hảo.

Một bóng người lắc lư phía sau.

Ánh sáng len lỏi một vệt vào hành lang, trong không khí lơ lửng những hạt bụi bạc li ti, không rõ là thứ gì, chỉ cảm thấy như ánh sáng hóa thành thực thể, biến thành đom đóm giữa ban ngày, giúp nhìn rõ dung mạo người đang bước tới.

Có lẽ đó là người đàn ông đẹp nhất mà thư ký Tống từng gặp.

Một gương mặt thanh tú vô hại đến ngây thơ, đôi môi hơi sưng như cánh anh đào cuối mùa.

Hiếm có ai sở hữu đôi mắt trong trẻo thuần khiết đến vậy, tựa hổ phách, như cát vàng, dù anh ta biết một phần là do ánh nắng chiếu vào khiến đồng tử trở nên nhạt màu.

Trên đường đến đây, thư ký Tống đi qua một khu phố cổ.

Con phố ấy trồng nhiều cây dương và những loài hoa không tên, gió sớm mai lay động bóng xanh, mặt hồ công viên bên cạnh gợn sóng lăn tăn.

Một cánh chim chợt lướt qua, vài cánh hoa lá rơi rụng.

Khung cảnh ngoài cửa sổ xe như bức tranh sơn dầu đa sắc loang lổ.

Thư ký Tống cảm thấy người đàn ông trước mắt giống như cánh chim kia, không biết từ nơi đâu bay đến, chỉ biết rằng nơi đôi cánh vỗ qua, không khí đều lắng đọng thành ký ức.

Anh ta chợt hiểu phần nào lý do vì sao cấp trên của mình lại không kìm nén được...

"Đây là trợ lý của tôi, cậu có nhu cầu gì cứ nói với anh ta." Tạ Tấn Diên chỉnh xong cà vạt, lạnh lùng nói.

Giang Chi Ngộ nhìn về phía dáng người thẳng tắp đứng chờ trước cửa, nhận ra đó chính là người đàn ông mặc vest từng vội vã đi ngang qua cậu khi cậu đứng chờ trước tòa nhà tập đoàn Tạ thị.

"Chuyện của Chiêu Chiêu cũng có thể nói với anh ấy được không?" Giang Chi Ngộ hỏi.

Thư ký Tống nghe cậu mở lời, khẽ giật mình, dường như không ngờ một người đàn ông đẹp đẽ như vậy lại nói chuyện với giọng địa phương, tạo nên sự tương phản thú vị.

Tạ Tấn Diên khẽ nhíu mày, im lặng một lúc rồi nói với thư ký bằng giọng đuổi khéo: "Anh đi xác minh những gì cậu ta nói."

Tạ Tấn Diên để lại câu nói đó rồi rời đi.

Mấy ngày nay hắn đã đàm phán thành công một dự án hợp tác quan trọng ở nước ngoài, hiện tại còn nhiều việc cần về công ty triển khai.

Còn về chuyện tối qua, chỉ là một sự cố.

Tạ Tấn Diên sẽ không để "một sự cố" ảnh hưởng đến bản thân dù chỉ một chút, cũng không tin vào những điều người đàn ông kia nói, chính xác hơn là không muốn hy vọng.

Thư ký Tống nhìn theo bóng hắn rời đi, rồi quay sang người đàn ông đẹp đẽ vừa có một đêm mặn nồng với cấp trên của mình.

"Tôi là Tống Cần, tổng giám đốc Tạ bận nhiều việc, cậu có chuyện gì cứ nói với tôi là được, có yêu cầu gì cũng có thể trực tiếp đề xuất, tôi sẽ chuyển đạt lại."

Thư ký Tống một thân khí chất chuyên nghiệp điển hình, nói năng từng câu từng chữ, mặt không cảm xúc nhưng giọng điệu lại rất dịu dàng.

Giang Chi Ngộ cuối cùng cũng tìm được cơ hội, làm sao còn nhớ đến chuyện đền bù mà mình vừa nói lúc nãy, vội vàng kể lại mục đích chuyến đi này.

Thư ký Tống nghe xong, có chút ngạc nhiên.

"Cậu nói rằng, cậu là cha nuôi của cháu trai thất lạc của tổng giám đốc chúng tôi, đưa cháu về Bắc Thành nhận thân?"

Giang Chi Ngộ gật đầu mạnh mẽ.

Cuối cùng cũng có người chịu lắng nghe câu chuyện của cậu.

Thư ký Tống cảm thấy không thể tin nổi.

Anh ta cứ tưởng đây chỉ là công việc giúp cấp trên giải quyết đối tượng qua đêm, sao lại liên quan đến chuyện nhận thân?

Sự nghi hoặc của anh ta không qua được mắt Giang Chi Ngộ.

Giang Chi Ngộ biết nói mồm thì khó tin, liền dẫn thư ký Tống rời khỏi phòng tiếp khách, định xuống dưới lấy lại điện thoại từ người quản lý ca để cho thư ký Tống xem ảnh và video mình chụp, để đối phương biết cậu không nói dối.

Không ngờ vừa ra khỏi thang máy đã đυ.ng mặt quản lý Trần đang đi tuần tra sáng sớm trong khách sạn.

Hai người nhìn nhau một lúc, quản lý Trần nhận ra đây chính là nhân viên thời vụ mà hôm qua ông ta đồng ý cho thử việc.

"Tối qua cậu đi đâu?"

Quản lý Trần mặt mũi giận dữ, xổ một tràng mắng nhiếc.

Giang Chi Ngộ đỏ bừng mặt, không biết phải giải thích chuyện tối qua thế nào, không lẽ nói rằng cậu bị một người đàn ông không quen biết lôi đi làm chuyện ấy cả đêm.

Cuối cùng thư ký Tống phải bước lên giải vây, ghé tai quản lý Trần thì thầm vài câu khiến thái độ của ông ta thay đổi ngay lập tức.

Giang Chi Ngộ lấy lại quần áo và điện thoại của mình, liên tục cảm ơn và xin lỗi quản lý Trần.

Một là vì ông đã cho cậu cơ hội làm việc hôm qua, giúp cậu có thể gặp được chú của Chiêu Chiêu. Hai là vì cậu đã thất trách trong công việc, dù ngay từ đầu cậu đã "không có ý tốt".