Chân đứng không vững, run rẩy nhè nhẹ.
Cậu lẩm bẩm: "Đúng là phải bồi thường tổn thất cho tôi, anh làm tôi khó chịu thế này, còn kỳ lạ hơn cả bị đánh một trận, xì... dính quá."
Tay cậu đưa lên quệt nhẹ.
Tạ Tấn Diên nhìn động tác tự nhiên của cậu như không có ai khác.
Ánh nắng sau cơn mưa trong vắt tinh khôi, tràn vào phòng như tuyết tan, ánh sáng loang lổ chập chờn, vệt nước bạc lấp lánh trên đôi chân thẳng tắp thon dài thoáng qua trước mắt như một giấc mộng.
Tạ Tấn Diên trở nên kỳ quái.
Ánh mắt dừng lại vài giây rồi dời đi.
Rồi nghe giọng Ngô Việt bên tai tiếp tục lải nhải: "Sau này anh đừng thế nữa, sốt thì đi khám bác sĩ, may mà..."
Giọng nói ấy chợt ngừng: "May mà tôi là đàn ông, nể tình anh là tiểu thúc của Chiêu Chiêu, tối qua anh sốt đến mê man không phân biệt được giới tính, tôi không tính toán nhiều với anh đâu."
Có vẻ cậu vẫn chưa hiểu rõ chuyện tối qua là thế nào.
Hơn nữa cứ một mực gọi "tiểu thúc của Chiêu Chiêu", nhất định rằng giữa hắn và đứa trẻ trong miệng cậu có quan hệ chú cháu.
Tạ Tấn Diên nhíu mày, muốn hỏi rõ cậu rốt cuộc là ai.
Dáng vẻ ngây ngô không biết gì, ngoài cuộc thế này rốt cuộc là thật hay giả vờ.
Vừa định mở miệng thì thấy người đàn ông trước mặt ngồi xổm xuống đất, ôm bộ đồng phục phục vụ thống nhất của khách sạn, lẩm bẩm với vẻ lo lắng.
"Bung mất bao nhiêu cúc rồi, không mặc được nữa."
"Sao anh thô lỗ thế, xé rách cả áo sơ mi."
"Chết rồi, không chỉ mất tích cả đêm mà còn làm hỏng đồng phục thế này, chắc chắn quản lý Trần sẽ bắt tôi đền tiền, bộ đồ này trông đắt lắm, tiểu thúc của Chiêu Chiêu vừa nói bồi thường, không biết có thể bồi thường luôn cả bộ đồ không."
Tạ Tấn Diên: "..."
Tạm gác lại những câu hỏi, Tạ Tấn Diên gọi điện cho trợ lý, bảo thư ký Tống mang hai bộ quần áo sạch đến, dặn dò: "Bộ còn lại là đồ nam. Size..."
Hắn ngập ngừng, trong đầu hiện lên thân hình mảnh mai mà hắn ôm trong lòng tối qua, cả khung xương và bàn tay đều nhỏ hơn hắn một vòng, chỉ cần vươn tay là có thể ôm trọn.
"Cỡ như em trai anh hồi đại học."
Đầu dây bên kia, thư ký Tống ghi nhớ lời sếp dặn, mặt lạnh như tiền, tỏ ra dù có chuyện gì xảy ra cũng không thể lay chuyển.
Nhưng chỉ có anh ta mới biết, lòng mình đang chấn động đến nhường nào.
Tối qua tại buổi tiệc thành niên của tiểu thiếu gia nhà họ Lê, cấp trên của cậu ta vì sự sơ suất của khách mời mà bị đổ rượu ướt cả người, nên đã rời bàn tiệc để vào phòng VIP thay đồ, sau đó không thấy xuất hiện trở lại.
Thư ký Tống gọi nhiều cuộc điện thoại nhưng đều không liên lạc được, đành phải lên tầng thượng tìm tổng giám đốc Tạ.
Bất ngờ thay, anh ta lại đυ.ng phải tiểu thiếu gia nhà họ Lê - không biết đã rời khỏi phòng tiệc từ lúc nào - đang gõ cửa phòng VIP.
Chẳng bao lâu sau, đại thiếu gia nhà họ Lê cũng tới, kéo em trai mình ra.
Thư ký Tống nhìn hai anh em họ xảy ra tranh cãi, lại liếc mắt về phía cánh cửa phòng vẫn ẩn ẩn truyền ra tiếng động, chỉ qua vài câu nói ngắn ngủi, anh ta đã lập tức hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.
Bởi vì mỗi lần nhìn thấy tổng giám đốc Tạ, ánh mắt của tiểu thiếu gia nhà họ Lê đều nóng bỏng đến vậy, tình cảm yêu mến che giấu thế nào cũng không nổi.
Chỉ có vị tổng giám đốc một lòng gánh vác trọng trách mà người anh quá cố để lại cho tập đoàn Tạ thị là không hề nhận ra mà thôi.
Thật không ngờ tiểu thiếu gia nhà họ Lê bình thường trông có vẻ đáng yêu ngoan ngoãn, lại có thể làm ra chuyện bất ngờ đến vậy.
Càng không ngờ vị cấp trên lạnh lùng khó gần kia lại có lúc không kìm nén được bản thân, đối tượng lại còn là một người đàn ông.
Là người nào vậy?
Thư ký Tống gác máy, lòng đầy nghi hoặc, nhưng vẫn lập tức theo lời dặn mang quần áo đến khách sạn.
Lúc này, sau buổi lễ thành niên hoành tráng của tiểu thiếu gia nhà họ Lê tối qua, khách sạn đã trở về với sự tĩnh lặng, hành lang tầng dành cho khách VIP càng im ắng đến kỳ lạ.
Thư ký Tống dừng chân trước cửa phòng, gõ cửa.
Chẳng mấy chốc, cửa phòng mở ra, vị cấp trên vốn luôn ăn mặc chỉnh chu, đến một nếp nhăn trên cổ áo cũng không có kia giờ chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm xuất hiện trước mắt, trên người còn in những vết cào đầy ám muội.
Thư ký Tống sửng sốt một chút, đây là lần đầu tiên anh ta thấy cấp trên trong bộ dạng này.
Nhưng dù sao anh ta cũng là một thư ký có đẳng cấp chuyên nghiệp, không để lộ quá nhiều vẻ kinh ngạc, nếu không cũng không thể trải qua hai đời lãnh đạo tập đoàn Tạ thị, ngồi vào vị trí trợ lý tổng giám đốc, trở thành cánh tay phải đắc lực của cấp trên.
Thư ký Tống đưa quần áo qua, ánh mắt không hề liếc nhìn lung tung, sau đó lặng lẽ đứng chờ ngoài hành lang.