Kiều Tri Ninh vừa mở mắt ra thì bàng hoàng nhận ra mình đã “thức tỉnh”, hóa ra bản thân chỉ là một nhân vật pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ đầy tình tiết máu chó. Trong truyện gốc, cậu là m …
Kiều Tri Ninh vừa mở mắt ra thì bàng hoàng nhận ra mình đã “thức tỉnh”, hóa ra bản thân chỉ là một nhân vật pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ đầy tình tiết máu chó.
Trong truyện gốc, cậu là một kẻ tham tiền nhỏ nhen, kiêu căng và ngông cuồng, chuyên chen ngang giữa nam chính công và nam chính thụ, mưu toan dùng nhan sắc để moi tiền. Là bạn cùng phòng của thụ, vì nghiện mua lúa ảo mà cậu đã lâm vào cảnh túng thiếu, thường xuyên nợ tiền nhà, cuối cùng bắt thụ phải trả thay, đã không chịu hoàn lại đúng hẹn mà còn ngấm ngầm cấu kết với tên bạn nối khố du côn để ức hϊếp thụ nữa.
Thậm chí khi phát hiện chiếc siêu xe của công đỗ trước nhà tìm thụ, cậu lập tức chuyển mục tiêu, quyến rũ không thành thì định dùng ảnh riêng tư của thụ để tống tiền công. Trong nguyên tác, công vì bảo vệ thụ mà ra giá một trăm vạn mua lại ảnh, nào ngờ cậu lại được voi đòi tiên, hét giá tận mười triệu, chọc giận công đến mức bị đánh tàn phế, đuổi khỏi phòng trọ mặc cho cậu tự sinh tự diệt.
Nghĩ lại đoạn cốt truyện ấy, tim cậu vẫn còn run rẩy, tuyệt đối không dám giẫm lên vết xe đổ nữa. Lần này, cậu chỉ định lừa được công một trăm vạn rồi cao chạy xa bay luôn.
Nhưng ai ngờ, mọi thứ lại bắt đầu lệch quỹ đạo...
...
Nam chính thụ cao hơn mét tám, phát hiện cậu đang lén chụp ảnh thì khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt. Cậu ấy cố tình để lộ cơ bắp hoàn mỹ nửa thân trên, từng bước ép cậu lùi sát vào tường phòng tắm.
“Thích chụp lắm à?”
“Cậu khỏi chạy, cứ nhìn cứ chụp thoải mái đi.”
Kiều Tri Ninh: “...”
...
Khi cậu gửi ảnh đến hòm thư của tổng tài, là nhân vật công, người ta lập tức tìm tới tận cửa.
“Dùng ảnh để uy hϊếp tôi sao?”
Cậu ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng vâng, ngài ra giá đi.”
Công: “Mười triệu.”
Mắt cậu mở to hết cỡ: “Cái gì cơ?”
Chuyện này đâu giống nguyên tác! Sao lại nhảy một phát lên gấp mười lần luôn vậy?
Ánh mắt công tối lại: “Nhưng tôi khuyên cậu nên đổi tệp đính kèm trong mail thành ảnh của chính mình đi.”
...
Hôm cậu say rượu được tổng tài công đưa về biệt thự giải rượu, nửa đêm tỉnh dậy đi vệ sinh lại đi nhầm phòng, đυ.ng phải người em họ của tổng tài, người này trẻ đẹp như nắng sớm vậy.
Mơ màng chui vào chăn lạ, cậu nghiêng đầu nhìn người đàn ông cao to trước mắt, theo bản năng rụt người ra sau.
Không ngờ chàng trai cao mét chín bị ánh mắt ấy làm cho mặt mũi đỏ hết cả lên, ấp úng đưa tay chạm nhẹ sống lưng cậu: “Anh dâu đừng sợ, em là em họ của anh đây.”
...
Đầu óc Kiều Tri Ninh hơi chậm, đến khi nhận ra có gì đó sai sai thì đã quá muộn. Bên cạnh cậu đã bị “chó dữ” vây kín, mà con nào cũng điên mới chết chứ.
Không chỉ có nam chính công và nam chính thụ mà cả tên bạn nối khố lãng tử ngang tàng, ông chủ quán bar giàu có nơi cậu làm thêm và cậu em họ “cún con” của tổng tài, tất cả đều theo mùi mà kéo đến “thịt” cậu.
Cũng hay,chữa lành♡( ◡‿◡ )