Bùi Ngọc An thoáng liếc nhìn liền lạnh nhạt thu hồi ánh mắt. Vân Lệ nghe tiếng bước chân dần xa mới ngẩng lên nhìn theo bóng lưng chàng.
Bóng lưng ấy vẫn như mọi khi, hoàn toàn không để ý đến nàng.
Ra khỏi Vinh Chính Đường, trăng khuyết lẩn sau mây, tiếng ve kêu râm ran. Bùi Ngọc An đứng giữa ngã ba hoa viên một lúc, rồi rẽ hướng nam.
Ở phía nam hậu viện có một tòa viện tên Lưu Yến cư cực kỳ tinh xảo.
Tỳ nữ giữ cửa thấy Thế tử đến liền vội vàng thi lễ. Bùi Ngọc An bước vào mới phát hiện chính phòng không thắp đèn. Chàng liền hỏi: "Thế tử phi đã nghỉ ngơi?"
Tỳ nữ lắc đầu: "Thế tử phi sáng sớm đã xuất phủ, đến giờ vẫn chưa về."
Bùi Ngọc An trầm mặc giây lát, đành quay về viện của mình.
Tâm không tĩnh, nét chữ cũng trở nên hỗn loạn. Chàng bỏ bút xuống, nhắm mắt ngồi trên ghế, trong đầu hiện lên khuôn mặt giận dữ, tuyệt vọng của Xương Thái quận chúa, rồi cuối cùng hóa thành gương mặt lạnh lùng đầy châm chọc của một người khác.
Không biết sau bao lâu ngoài cửa vang lên giọng của gia nhân: "Thế tử, Vân Lệ cô nương cầu kiến, nói có việc quan trọng."
Vân Lệ?
Bùi Ngọc An mở mắt, hàng mi rũ xuống khó hiểu. Chàng lại cầm bút lên: "Cho vào."
Vân Lệ bước vào thư phòng, ánh mắt không chút nhãng, chỉ thấy bàn gỗ lớn cùng nam tử áo xanh thêu trúc đang cầm bút lông.
Nàng hít sâu một hơi, quỳ xuống: "Thế tử, nô tỳ có lời quá phận muốn thưa."
Bùi Ngọc An không ngẩng đầu, nét chữ mạnh mẽ như ẩn chứa sự dồn nén.
Vân Lệ cắn môi, giọng run rẩy nhưng vô cùng kiên quyết: "Vân Lệ nguyện cùng Thế tử giả vờ đồng phòng để phu nhân yên lòng."
Tay cầm bút chợt khựng lại, nét mực cũng theo đó đứt đoạn. Chàng chậm rãi ngẩng đầu, lần đầu tiên quan sát kỹ thiếu nữ đang run rẩy trước mặt.
Vân Lệ là tỳ nữ được mẫu thân xem trọng… không, nên nói là sủng ái mới phải. Dù chỉ mới vào phủ ba bốn năm, nhưng chưa bao giờ chàng nghe mẫu thân khen ngợi một tỳ nữ nào như vậy.
"Huệ chất lan tâm, ôn nhu lễ độ" thì còn cần phải xem xét, nhưng "quốc sắc thiên hương" thì quả không sai.
Vầng trán đầy đặn, lông mày cong mềm, mắt hạnh trong veo, từng dường nét đều hoàn hảo.
Vì vậy, ngay cả việc nạp thϊếp, người đầu tiên nghĩ đến cũng là nàng.
"Nô tỳ biết Thế tử tình cảm sâu đậm với Thế tử phi, nhưng tính tình phu nhân cương nghị, lại có ân cứu giúp với nô tỳ. Nô tỳ nguyện cùng Thế tử giả vờ đồng phòng để kéo dài thời gian, đợi Thế tử tìm được lương y chữa khỏi bệnh cho Thế tử phi, phu nhân ắt sẽ không còn ép Thế tử nạp thϊếp nữa."
Nói xong, đôi mắt đen láy của nàng không hề tránh né nhìn thẳng vào nam tử cao quý, như muốn chàng thấy rõ sự thuần khiết bên trong.