Cảm giác ấy khiến nàng chợt nhớ về những ngày còn ở bên mẫu thân. Từ bé, cơ thể nàng đã mang hàn khí, mùa đông sang hay xuân tới đều chịu lạnh rất kém. Trời ấm lên cũng chẳng thấy dễ chịu hơn, lại hay đổ bệnh. Mẫu thân lúc nào cũng đốt thêm củi, khoác thêm áo choàng, thêm bao lớp giữ ấm để nàng không run lên vì rét.
Giờ đây, hơi ấm nơi bàn tay Việt Nhĩ lại giống hệt vòng tay năm xưa ấy — ấm, dịu, và khiến người ta chỉ muốn dựa gần thêm một chút.
Khi ấy cũng giống như bây giờ...Cảm giác ấm nóng lan vào tận l*иg ngực, dễ chịu đến lạ.
Đang còn chìm trong lớp ký ức mông lung, Chúc Khanh An bất giác giật mình khi một luồng linh lực dịu dàng phủ xuống người nàng. Hơi ấm ấy khẽ quấn lấy thân thể lạnh buốt, hong khô y phục một cách nhẹ nhàng. Nàng không quen, hơi run lên, rồi mới nhận ra bùn đất dính đầy trên tóc trên áo cũng đã được gột sạch.
Từng sợi tóc bạc rủ xuống lưng, đôi mày đôi mắt sau lớp bụi bẩn lại hiện ra nét thanh tú vốn có. Cả người nàng trở nên trắng trẻo, sạch sẽ, nhỏ bé như một cây nấm trắng vừa được rửa sạch sương đêm.
“Như thế trông thuận mắt hơn nhiều.” Việt Nhĩ khẽ cong môi, nở một nụ cười phảng phất ý cười mà cũng phảng phất xa vắng.
Chúc Khanh An nhất thời không biết phải đáp lại thế nào, chỉ có thể lí nhí: “Đa tạ... tiên tử.”
---
Những ngày sau đó, nàng ở lại căn nhà tre cùng Việt Nhĩ. Nữ nhân ấy rất ít khi bước ra ngoài, đa phần thời gian đều ở trong nhà. Việt Nhĩ dành cho nàng một căn phòng nhỏ ngay bên cạnh, tới giờ thì sẽ gọi nàng sang, lấy từ chiếc vòng ngọc mực nơi cổ tay ra chút đồ ăn đưa cho nàng.
Trước khi ngủ, Việt Nhĩ lúc nào cũng ném cho nàng một đạo thuật. Chúc Khanh An chẳng biết gọi là gì, chỉ đoán theo tác dụng thì giống như pháp thuật tịnh thân, một chiêu là toàn thân sạch sẽ, còn thuận tiện hơn cả tắm rửa.
Nàng thật sự tò mò về nơi này, nhưng ngoài kia ngày nào cũng mưa không dứt, sấm chớp giáng xuống liên hồi, đáng sợ tới mức chẳng dám bước chân ra khỏi cửa. Thế nên nàng chỉ quanh quẩn trong nhà, dè dặt chờ từng ngày.
Thỉnh thoảng, Việt Nhĩ lại gọi nàng sang, không nói gì, chỉ ngắm nàng một lúc rồi bảo nàng trở về. Bình thường cũng không buồn để ý đến nàng, nhưng mỗi lần nhìn nàng lại mang theo một thứ cảm xúc lẫn lộn, mơ hồ khó gọi tên.
Chúc Khanh An không hiểu nổi, nhưng nàng nghĩ đây hẳn là vị tiên tử mà mẫu thân từng nói, người sẽ thu nhận và dẫn dắt nàng. Chỉ là cây ô đỏ kia quá mức đáng sợ, khiến nàng dù biết đối phương là ân nhân cũng không dám đến quá gần — chỉ dám kính cẩn, dè dặt giữ khoảng cách.
Vài hôm trôi qua, có vẻ Việt Nhĩ đã điều chỉnh xong tâm trạng. Nàng gọi Chúc Khanh An đến trước mặt.
Sắc mặt nữ nhân đã trở lại vẻ lười biếng như khi hai người mới gặp, ánh mắt nhìn nàng cũng không còn vương nét u sầu nặng nề. Chúc Khanh An mơ hồ thở phào. Bị ai đó nhìn bằng ánh mắt ấy suốt mấy ngày... đúng là chẳng dễ chịu chút nào.
“Đi thôi. Bản tọa đưa ngươi về Thượng Thanh Tông.” Việt Nhĩ nắm lấy tay nàng, dứt khoát dẫn nàng bước ra khỏi căn nhà tre.
Lúc này mưa đã tạnh, mây mù cũng tan, chỉ còn ánh sáng trong trẻo trải xuống núi rừng. Hai người nâng thân mà đi, dưới chân là những dãy núi mờ ảo, từng mảng rừng xanh nối nhau kéo dài tít tắp, như trải đến tận cuối trời mà vẫn chẳng thấy điểm dừng.