Chương 50

Cô giơ tay, nhẹ nhàng lau vệt máu trên má bằng đầu ngón tay. Vết thương lập tức khép lại.

Trong một thế giới không có phép thuật, gϊếŧ chết ám quỷ chính là cách tốt nhất để một phù thủy hấp thụ ma lực.

“Không… không thể nào! Đó là thần tích! Ngươi không thể nào phá hủy thần tích!” Bà lão đỏ ngầu mắt, điên cuồng lao về phía Ứng Nha.

“Tao phải xé xác mày ra!”

Ứng Nha cười lạnh, trong tay lóe lên ánh sáng sắc lạnh. Cô vung xà beng như một thanh kiếm sắc bén, nhắm thẳng vào cổ họng bà lão.

“Keng...”

Thanh xà beng sượt qua cổ bà ta, mạnh mẽ ghim sâu vào bức tường bê tông phía sau, chỉ để lộ một đoạn ngắn còn rung nhẹ.

Vài giây trước bà lão vẫn còn hùng hổ xông tới, giờ đây lại run rẩy như một chiếc lá trước cơn gió lớn.

Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, khiến bà ta như bừng tỉnh khỏi cơn điên cuồng. Hai chân mềm nhũn, bà ta ngã ngồi xuống đất.

Chỉ một chút nữa thôi… chỉ một chút nữa, bà ta đã mất mạng rồi.

Ứng Nha chậm rãi bước đến gần.

Tiếng giày cao gót chạm xuống nền đất lạnh lẽo. Từng tiếng, từng tiếng một, vang lên như tiếng chuông báo tử.

Anh em nhà họ Tần vẫn nấp trong góc, ngơ ngác nhìn Ứng Nha.

Bỗng dưng, cô trông thật xa lạ.

Lạnh lẽo, nguy hiểm.

Trẻ con vốn nhạy cảm như những loài động vật nhỏ, đôi khi trực giác của chúng chính xác đến đáng sợ.

Chúng có cảm giác… nếu không phải vì sợ phiền phức, có lẽ cây xà beng kia đã xuyên thủng đầu bà lão từ lâu.

Chim sẻ nhỏ thì chẳng lạ gì kiểu hành động này của Ứng Nha, đây đã được xem là nhẹ nhàng lắm rồi. Nếu là trước kia…

Nhưng hình như hai đứa trẻ bị dọa sợ mất rồi.

Nó còn chưa kịp nghĩ cách dỗ dành, thì tiếng hét thất thanh của Tần Chi Ấu vang lên.

“A a a!”

Cô bé bị nhấc bổng lên không trung, tay chân ngắn ngủn vùng vẫy trong hoảng loạn.

“Anh ơi cứu em!”

Cô bé khóc nấc lên vì sợ hãi, theo bản năng muốn gọi Ứng Nha. Nhưng nhớ đến ánh mắt lạnh lẽo của “chị tiên nữ” ban nãy, cô bé mím môi, không dám mở miệng.

Tần Mộ Nghiên thấy em gái bị một thế lực vô hình bắt lấy, không kịp suy nghĩ gì, lập tức lao đến cứu em.

“Bốp!”

Cậu bé bị hất văng đi, đập mạnh vào tảng đá bên đường.

Thế nhưng không hề do dự, cậu lồm cồm bò dậy, cắn chặt răng rồi lại lao lên.

Đó là em gái cậu!

Là người thân duy nhất của cậu trên đời này!

Cậu tuyệt đối không thể để em gặp chuyện!