Chương 44

Lúc này, hầu hết mọi người đều đã đi nghỉ, nhưng khi thấy từ khóa #Mười đồng để chửi Ứng Nha# liên tục leo hạng trên bảng hot search, ai nấy đều không kiềm chế được mà nhấn vào xem.

Chương trình còn chưa lên sóng mà trên mạng đã xôn xao rần rần.

Đạo diễn biết tin, vui mừng đến mức đập đùi liên tục. Lần này đúng là mời Ứng Nha tham gia quá chuẩn rồi!

Kết quả cuối cùng, dĩ nhiên đội của Ứng Nha giành chiến thắng.

Còn đội thua... đạo diễn cười đầy bí hiểm, chỉ nói nhỏ hình phạt cho họ biết.

Khi buổi ghi hình kết thúc, Ứng Nha không chào hỏi ai, lập tức rời đi.

Đến khi đạo diễn chạy ra tìm, cô đã mất hút từ lâu.

"Khoan đã, cô ta đi thật rồi à? Không phải đồn rằng cô ta thích bám lấy đạo diễn và nhà sản xuất để xin tài nguyên lắm sao?" Đạo diễn khó tin lẩm bẩm.

Phó đạo diễn liếc mắt: "Nghe giọng điệu của anh... hình như còn hơi tiếc nuối nhỉ?"

Đạo diễn rùng mình: "Xí xí xí! Cậu đừng nói linh tinh! Chỉ là thấy cô ta không giống như lời đồn thôi!"

...

Tan làm đúng giờ, Ứng Nha cầm theo hai xiên kẹo hồ lô và phần cơm hộp của nhân viên, định đến tìm hai anh em nhà họ Tần.

Đột nhiên, phía sau vang lên tiếng bước chân vội vã.

Người chạy tới là Trang Lê. Cô ấy cầm theo một chiếc túi nhựa trong tay.

"Em có sao không?"

Ứng Nha hơi khó hiểu.

Trang Lê tiến thêm hai bước, đưa tay chỉ vào tay phải của cô: "Tay em bị bỏng rồi kìa."

Dù đã ba mươi tám tuổi, nhưng thời gian dường như rất ưu ái Trang Lê. Cô ấy dịu dàng như ánh nắng ban mai, từng cử chỉ đều khiến người khác cảm thấy ấm áp dễ chịu.

Ứng Nha giơ tay lên nhìn thử. Đúng là lúc nãy cô có bị bỏng khi đỡ nồi, nhưng bản thân còn chẳng để ý.

"Ừm, cảm ơn chị." Cô gật đầu tỏ ý đã biết, sau đó tiếp tục bước đi.

Trang Lê ngây người giây lát, rồi vội chạy theo: "Bỏng mà không xử lý dễ nhiễm trùng lắm. Chị vừa mua thuốc xong... Nếu em ngại phiền, chị có thể giúp em băng bó."

"Không cần đâu."

"Vậy... ít nhất em cũng cầm thuốc đi chứ?"

Trang Lê nhận ra sự xa cách của Ứng Nha, cô ấy đứng yên không tiến thêm nữa, chỉ lặng lẽ đưa túi thuốc ra.

Ứng Nha cảm thấy mình đã từ chối rất rõ ràng, nên không nói thêm lời nào. Cô nhanh chóng rẽ sang con đường nhỏ khác rồi biến mất trong màn đêm.

Trang Lê cuối cùng cũng không đuổi theo, chỉ đứng yên tại chỗ, nhìn con phố vắng lặng trước mặt.