Trước khi rút thăm, tất cả nam khách mời đều âm thầm cầu nguyện không phải chung đội với Ứng Nha. Vậy mà kết quả lại đến mức khó tin, làm ai nấy đều hoài nghi đây có phải là chiêu trò của tổ chương trình không?!
Hai nam khách mời may mắn thoát khỏi cảnh chung đội với cô lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Thậm chí còn đổi sang vẻ mặt hóng hớt xem kịch vui.
Cậu idol trẻ tuổi Hạ Cửu suýt thì bật khóc.
“Sau khi nhận nhiệm vụ, hai đội hãy tự phân công vị trí. Thời gian thử thách kết thúc vào mười giờ tối nay. Đội thua sẽ bị phạt đấy nhé!”
Sau khi đạo diễn công bố nhiệm vụ, hai đội bắt đầu di chuyển đến nhà hàng được chỉ định.
Hai nhà hàng này nằm trên cùng một con phố, đối diện nhau, là đối thủ cạnh tranh trực tiếp.
Ứng Nha lặng lẽ đi cuối hàng, còn ba người đồng đội phía trước thì bước nhanh hết mức có thể, như thể chỉ cần chậm một chút là sẽ bị cô bám dính lấy.
Bị cô lập rõ ràng như vậy, nhưng Ứng Nha cũng chẳng mấy bận tâm. Theo thói quen, cô đưa tay lên vai định xoa đầu con chim sẻ nhỏ, nhưng lại chạm vào khoảng không.
Lúc này cô mới nhớ ra nó đã bị để lại ở nhà.
Vụ án của nhà họ Tần vẫn chưa kết thúc, hai bé chim nhỏ tất nhiên không thể đi theo cô. Nghĩ đến tình hình hỗn loạn ở khu phố cổ, Ứng Nha buộc phải để chúng ở nhà trông coi.
Rất nhanh sau đó, Cư Bác Minh đã nhận được thẻ nhiệm vụ từ quản lý nhà hàng.
Ông đọc to nội dung trên thẻ: “Các vị trí còn trống trong nhà hàng gồm: một phụ bếp, hai nhân viên phục vụ, một người đứng cửa đón khách. Các khách mời tự sắp xếp vị trí.”
“Ngoài ra, món ăn mới cần được quảng bá hôm nay là… ‘kẹo hồ lô cay tê’?! Cái gì thế này? Món ăn này đúng là hắc ám quá đi mất!”
“Món này thực sự có thể bán được sao?” Hạ Cửu nhìn hàng dài kẹo hồ lô đã được chuẩn bị sẵn trước cửa, khuôn mặt đầy nghi hoặc.
Quản lý nhà hàng vẫn giữ nụ cười bình tĩnh, tự tin nói: “Tôi tin vào năng lực của các vị.”
Cư Bác Minh ho nhẹ rồi tiếp tục đọc: “Tất cả công việc sẽ được tính theo hệ thống điểm. Nếu mắc lỗi sẽ bị trừ điểm, mỗi que kẹo hồ lô cay bán ra sẽ được cộng thêm 5 điểm. Đội nào có tổng điểm cao hơn sẽ giành chiến thắng.”
Hạ Cửu gật đầu: “Vậy bây giờ chúng ta chọn vị trí trước nhé?”
Tư Hàn Dịch – người vẫn im lặng từ nãy đến giờ – là người đầu tiên lên tiếng: “Khả năng ăn nói của tôi không tốt lắm, không phù hợp với việc tiếp thị, nên tôi chọn làm phụ bếp vậy.”