Chương 30: Mặt dày

Trong phòng, nghe thấy giọng Úc lão thái, sắc mặt Úc Ngân càng thêm hoảng loạn, sợ đến mức run lẩy bẩy.

Úc Ly đưa tay đè lên vai muội muội, dịu giọng bảo: “Đừng sợ.”

Úc Ngân căng thẳng nói: “Đại tỷ, tổ mẫu nhất định sẽ đòi tỷ nộp lại quà lại mặt...”

“Ừ, ta biết.” Úc Ly điềm đạm đáp, bảo nàng ở lại trong phòng, còn mình thì bước ra ngoài.

Vừa ra đến cửa, liền thấy Úc lão thái đang đứng giữa sân.

Úc lão thái vóc dáng nhỏ thó, gầy đét, chính là dáng vẻ điển hình của một bà lão quê mùa. Mặt mày sạm nắng, đầy nếp nhăn, tóc đã bạc trắng lại thưa thớt, được bà túm gọn phía sau đầu cho gọn. Trên người là bộ áo vải thô xám đen, trông tuy già nhưng tinh thần lại khá quắc thước.

Vừa thấy Úc Ly, bà ta liền nói: “Ly nương về rồi à? Nghe nói còn mang đồ về?”

Úc Ly chưa trả lời, mà quay sang nhìn về phía bếp, thấy Úc Kim và Úc Châu cũng đã ra, trên mặt không giấu nổi vẻ sợ hãi và thấp thỏm.

Dù trứng luộc lúc nãy thơm thật, ăn cũng ngon, nhưng các nàng vẫn rất sợ bị tổ mẫu phát hiện, mà nếu thật sự để bà ta biết, thì thể nào cũng bị đánh, mà không phải đánh chơi...

Bà ta sẽ thật sự cầm roi mây mà quất.

Thấy nàng im lặng không lên tiếng, Úc lão thái tỏ ra không vui: “Ta đang nói với ngươi đấy, bị điếc rồi sao?”

Úc Ly quay đầu nhìn bà ta, gọi một tiếng: “Tổ mẫu.”

“Đồ đâu?” Úc lão thái hỏi thẳng.

Úc Ly không nói gì, chỉ quay người vào trong phòng.

Thấy vậy, Úc lão thái liền hài lòng. Con bé này tuy là loại bị ba gậy đánh cũng không bật nổi một tiếng, nhưng lại rất nghe lời, y hệt như mẹ nó.

Ai nạt gì cũng nhịn, chẳng bao giờ phản kháng.

Mặc dù đã gả nàng đến Phó gia để xung hỉ, Úc lão thái vẫn luôn cho rằng nàng chẳng thoát khỏi lòng bàn tay bà ta. Dù gì thì bà ta vẫn là tổ mẫu của nàng, chỉ cần bà ta mở miệng, nàng đâu dám cãi lời?

Úc Kim trông thấy cảnh ấy, trong mắt hiện chút bất lực, còn Úc Châu thì không nỡ.

Biết rõ phần thịt muối và gạo trắng còn lại trong giỏ sẽ bị mang đi nộp, chắc chắn không đến lượt Nhị phòng được hưởng.

Nhưng rất nhanh các nàng lại vui vẻ trở lại.

May mà lúc nãy đại tỷ đã luộc hết chỗ trứng, phần còn lại cũng đã giấu kỹ trong phòng. Dù sao tổ mẫu cũng chẳng nhìn thấy, sẽ không biết hôm nay còn có cả trứng mang về.

Chẳng bao lâu sau, Úc Ly đã xách giỏ ra.

Úc lão thái lập tức nhào đến. Bà ta tuy gầy nhẳng nhưng lại rất nhanh nhẹn, vừa tới nơi liền vươn tay định mở tấm vải thô phủ trên mặt giỏ. Nào ngờ Úc Ly đột ngột lùi lại một bước, khiến bà ta suýt nữa vấp ngã.

“Con nhãi chết tiệt kia, ngươi làm gì vậy?” Úc lão thái quát lớn.

Úc Ly nhìn chằm chằm vào bà, lạnh nhạt nói: “Tổ mẫu đã nhận hai mươi lượng bạc sính lễ của Phó gia, coi như bán ta đi rồi.”

Úc lão thái nổi giận: “Bán cái gì mà bán? Ăn nói hồ đồ! Đó gọi là gả chồng!”

Úc Ly đáp: “Người trong thôn đều nói thế đấy.”

Úc lão thái lập tức nghẹn họng. Bình thường bà ta vốn mặt dày, cái gì cũng dám nói, chuyện không biết xấu hổ bà ta làm cũng chẳng ít.

Từ khi hai cháu trai của Đại phòng là Úc Kính Đức và Úc Kính Lễ theo học ông Trần tú tài ở huyện thành, lại còn nghe đâu cả hai đều rất có thiên phú, biết đâu tương lai có thể đỗ tú tài, làm quan Úc lão thái mới bắt đầu để tâm đến danh tiếng, sợ rằng nếu không cẩn thận sẽ làm liên lụy đến tiền đồ của hai đứa cháu đang đọc sách kia.

Chuyện vì hai mươi lượng bạc mà đem cháu gái gả cho một kẻ sắp chết để xung hỉ, nếu bị đồn ra ngoài thì đúng là không dễ nghe chút nào.

Nhưng mà... chẳng phải Phó Văn Tiêu tỉnh lại rồi đấy sao?