Tuy "người tốt" nghe có phần kỳ lạ, nhưng ba muội muội tuổi còn nhỏ, kiến thức hữu hạn, cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ cho rằng đại tỷ lấy chồng được người hiền lành tử tế, là may mắn.
Nhìn quà lại mặt hôm nay cũng biết Phó gia rất xem trọng đại tỷ.
Việc này chắc có liên quan tới lời đồn “phúc tinh” đang lan truyền trong làng? Ba muội muội thật ra không tin mấy lời đó, điều duy nhất các nàng quan tâm là: đại tỷ có sống yên ổn hay không.
Mấy chị em trò chuyện một hồi, thấy trời đã xế trưa, Úc Kim dẫn Úc Châu đi nấu cơm.
Úc Ly muốn theo giúp, nhưng bị Úc Kim ngăn lại.
“Đại tỷ, bây giờ tỷ là khách quý rồi, lý nào để khách động tay nấu nướng?”
Gái đã gả đi, về nhà mẹ đẻ gọi là “giáo khách”, tức là khách quý.
Khách thì không phải làm việc. Úc Kim xót tỷ tỷ, không nỡ để nàng vất vả, huống chi tỷ tỷ mới về nhà, đâu thể để nàng vào bếp lo cơm nước cho cả nhà.
Úc Ly đành ngồi trong phòng, xếp kim chỉ với Úc Ngân.
Úc Ngân đang thêu túi hương.
Túi hương nàng thêu có kiểu dáng rất giống với hai cái túi hương mà Úc Ly từng làm để tặng huynh muội Yến Hồi, Yến Sanh làm quà gặp mặt. Tuy chỉ làm từ những mảnh vải vụn, nhưng màu sắc phối rất hài hòa, trông đơn giản mà nổi bật.
Úc Ngân tuy còn nhỏ, nhưng tay nghề thêu thùa lại tốt nhất trong nhà, những túi hương, khăn tay nàng làm đều được mấy tiệm thêu ưa chuộng, trả công cũng không tệ.
Từ khi Úc lão thái phát hiện ra tay nghề thêu thùa của nàng không tệ, liền bảo nàng chuyên tâm làm túi hương, khăn tay và mấy vật nhỏ khác, chờ tích góp được kha khá thì sai người mang tới tiệm thêu, tiền bán được đều do Úc lão thái giữ cả.
Có thể nói, tay nghề thêu thùa của Úc Ngân tuy còn nhỏ tuổi nhưng mỗi tháng kiếm được không ít bạc, tiếc là số bạc ấy chưa từng lọt được vào tay nàng.
Úc Ly lật xem túi hương và khăn tay trong giỏ kim chỉ, đem so với mấy món Chu thị từng làm, cảm thấy tuy muội muội tuổi nhỏ nhưng vô cùng lanh lợi, kiểu dáng túi hương, khăn tay đều rất tinh xảo, vừa nhìn đã thích.
Tác phẩm của Chu thị có phần nổi trội ở chỗ thêu hoa tinh tế, còn Úc Ngân thì chưa từng học thêu, không biết thêu hoa văn, nhưng nàng lại biết phối màu, biết tạo mẫu mã mới, khiến người khác nhìn vào thấy mới mẻ, bắt mắt.
Úc Ly nói: “Tam muội, túi hương muội làm, ta đã tặng cho Yến Hồi và Yến Sênh rồi, hai đứa nó đều rất thích.”
“Thật ạ?” Gương mặt gầy nhỏ của Úc Ngân nở nụ cười, động tác trên tay cũng nhanh hơn.
Tính nàng vốn nhút nhát, trong Úc gia cũng giống như người vô hình, chẳng mấy ai chú ý. Nhưng mỗi lần cầm lấy kim chỉ, cả con người như biến đổi, trở nên tự tin rạng rỡ hẳn lên.
Hai tỷ muội đang trò chuyện thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng động, kế đó là giọng của Úc lão thái: “Ly nương đâu? Nghe nói nó về rồi, sao không thấy bóng dáng đâu?”
Úc Ngân giật nảy mình, tay run lên, suýt nữa thì bị kim đâm, mặt mũi hoảng sợ.
Tuy trứng luộc vừa rồi ăn rất ngon, nhưng đó là quà lại mặt mà đại tỷ mang về. Nếu để tổ mẫu biết các nàng đã đem luộc ăn hết cả rổ trứng đó…Úc lão thái nghe nói cháu gái trở về, vừa bước vào cửa đã cất tiếng gọi lớn.
Dĩ nhiên bà ta không về nhà để quan tâm đến cháu gái mà chỉ là trên đường nghe người ta nói Úc Ly xách theo một cái giỏ trở về. Nghĩ đến chuyện Phó gia trước kia từng làm nghề buôn bán, nhà cửa hẳn không nghèo, quà lại mặt hẳn cũng không ít, thế là lập tức quay về.