Ba muội muội nhất thời đều ngây ra, ngơ ngác nhìn Úc Ly, dường như không ngờ nàng lại dám nói ra những lời như thế.
Trước đây, Úc Ly là người ít nói, sống trong nhà như một cái bóng, chỉ lặng lẽ làm việc, số lần nói chuyện với các muội cũng không nhiều.
Nàng giống hệt Lưu thị.
Trầm mặc, ít lời.
Cuộc sống đè nặng khiến cả hai sớm cạn khô ý chí và tiếng cười.
Một hồi lâu sau, Úc Kim mới lắp bắp hỏi: “Đại tỷ, tỷ…”
Úc Ly chỉ yên lặng nhìn nàng.
Úc Kim mím môi, chợt siết chặt tay, quả quyết nói: “Đại tỷ nói đúng! Cùng lắm thì bị mắng một trận, chúng ta cũng ăn vào bụng rồi, chẳng lẽ còn bắt ta nôn ra trả à?”
Thấy hai tỷ tỷ đều lên tiếng như vậy, dù Úc Ngân vẫn còn sợ, nhưng cuối cùng cũng ngoan ngoãn nghe theo.
Còn Úc Châu thì… trong đầu giờ chỉ toàn là hình ảnh quả trứng, chẳng nghĩ đến gì khác.
Tuổi nàng còn nhỏ, lại có ba người tỷ tỷ thay nhau che chở, thường ngày được thương yêu nên tính tình ngây thơ đơn giản, chẳng lo nghĩ quá xa.
Chẳng bao lâu, hơn chục quả trứng gà đã luộc xong.
Úc Ly gắp trứng ra, để vào một cái bát lớn, rồi xách giỏ, dắt theo các muội quay về Tây phòng dùng bữa.
Chờ trứng nguội bớt, Úc Ly liền đưa cho mỗi muội một quả.
Trứng vừa luộc xong vẫn còn nóng hôi hổi, đập nhẹ vỏ, bóc ra lớp lòng trắng mềm mịn trắng muốt, cắn một miếng, hương vị đặc trưng của trứng gà liền lan khắp khoang miệng, cảm giác hạnh phúc ấy, thật sự chẳng lời nào tả nổi.
Trứng luộc, cả năm các nàng cũng chẳng được ăn một lần. Trong trí nhớ, chỉ khi bệnh nặng, Lưu thị van xin Úc lão thái mãi, mới được cho một quả trứng để bồi bổ.
Cũng bởi vậy, từng có thời gian, tỷ muội Úc Ly thậm chí mong được… sinh bệnh, vì bệnh rồi mới có trứng mà ăn.
Chỉ tiếc, bị bệnh thật chẳng dễ chịu gì. Mà Úc lão thái thì sẽ chẳng bao giờ mời thầy thuốc, chỉ theo mấy bài thuốc dân gian quê mùa, ra ruộng hái đại mấy nắm lá, sắc lên cho uống, rồi bắt làm toát mồ hôi cho khỏe lại.
May mà bọn nhỏ ở nông thôn da dày thịt cứng, bệnh vài hôm cũng tự khỏi.
Úc Ly cũng đang ăn trứng.
Đây cũng là lần đầu tiên nàng được ăn trứng luộc, quả nhiên ngon như tưởng tượng. Trứng không hề tanh, chỉ còn lại hương thơm nồng thuần túy đặc trưng, nàng cảm thấy mình có thể ăn liền một hơi hết cả mười quả cũng chẳng ngán.
Gà nuôi thời này không theo kỹ thuật khoa học gì, trứng đẻ ra cũng rất nhỏ, một quả cũng chỉ vừa đủ một miếng.
Ăn xong một quả, nàng liền kiềm chế không động thêm.
Ba muội muội Úc Kim ăn rất cẩn thận, rất dè dặt, cắn từng miếng nhỏ như thể sợ ăn nhanh quá thì chẳng còn mà ăn nữa.
Đến khi ăn xong, nhìn thấy mấy quả trứng còn lại trong bát, ai nấy đều nuốt nước bọt thèm thuồng.
Trứng ngon thật đấy… các nàng thật sự còn muốn ăn nữa…
Úc Ly liền chia cho mỗi người thêm một quả nữa, bảo các nàng cứ tiếp tục ăn, sau đó nàng lấy ra hai quả khác, nói là để dành cho phu thê Úc lão nhị, phần còn lại thì nàng cất đi.
Ăn xong trứng, mấy tỷ muội đều vui vẻ hẳn lên. Úc Kim nhân cơ hội hỏi Úc Ly về tình hình mấy ngày sau khi xuất giá.
Úc Ly đáp: “Rất ổn, mẹ chồng đối xử với tỷ rất tốt, Yến Hồi và Yến Sanh cũng giống các muội, đều là những hài tử ngoan, rất hiểu chuyển.”
“Thế… tỷ phu thì sao?” Úc Kim gặng hỏi tiếp.
Úc Ngân và Úc Châu cũng lập tức nhìn sang đại tỷ.
Úc Ly chớp mắt, lúc này mới phản ứng lại “tỷ phu” mà muội muội nhắc đến là chỉ Phó Văn Tiêu.
Cũng không thể trách nàng. Trong lòng nàng luôn coi mình chỉ là người tạm thời tá túc tại Phó gia, Phó Văn Tiêu chẳng qua chỉ là một người bệnh cần được nàng chăm sóc, chưa từng thật lòng xem y là trượng phu.
“Chàng… là người tốt.” Úc Ly âm thầm nghĩ bụng, đêm đó nàng nằm mộng từng lỡ tay bóp cổ y, y cũng không nổi giận, càng không đuổi nàng đi, đúng là người tốt.