Chương 26: Thịt khô

Úc Ly trông thấy thiếu nữ chạy từ hậu viện tới, chừng mười ba, mười bốn tuổi, dáng người cũng gầy còm ốm yếu.

Hoặc nói đúng hơn, ba cô bé này ai nấy đều giống nàng: gầy nhẳng, xương xẩu, trên người chẳng có lấy chút thịt nào, so với nữ nhi trong những hộ nghèo trong thôn còn tiều tụy hơn bội phần.

Đây chính là ba muội muội trong Nhị phòng Úc gia cũng là em ruột của Úc Ly.

Mười bốn tuổi là Úc Kim, mười hai tuổi là Úc Ngân, tám tuổi là Úc Châu. Tên của cả ba đều lấy ý từ “Kim Ngân Châu Bảo”.

Còn vì sao tên Úc Ly không giống ba người kia, là bởi nàng là đứa con đầu lòng, tuy là nữ nhi, nhưng khi ấy phu thê Úc lão nhị vẫn lấy làm mừng rỡ. Lúc về nhà, trên đường đi Úc lão nhị nghe được một người đọc câu thơ: “Ly ly nguyên thượng thảo”, liền thấy chữ “Ly” thanh nhã dễ nghe, bèn lấy đó đặt tên cho nữ nhi đầu lòng.

Còn tên của Úc Kim, Úc Ngân và Úc Châu thì đều do Úc lão thái tiện mồm đặt đại.

Theo lời bà ta, hy vọng sau này ba đứa khi xuất giá có thể mang về cho nhà mẹ đẻ “Kim Ngân Châu Bảo” không đếm xuể, nên liền lấy mấy chữ đó mà đặt tên.

Ba muội muội vốn đang bận việc, nhưng vừa thấy đại tỷ trở về, liền vui mừng đến mức bỏ cả công việc, chẳng còn để tâm đến gì nữa.

Những ngày này, ba người đều lo lắng cho tỷ tỷ, sợ tiểu công tử Phó gia mệnh bạc, chết bất đắc kỳ tử, nàng lại bị mang tiếng xui xẻo, không chừng còn bị đuổi về, gánh trên lưng cái danh “khắc phu”.

Mãi đến khi nghe tin Phó Văn Tiêu đã tỉnh, trong lòng ba muội muội mới nhẹ nhõm.

Úc Kim tính tình vội vàng, liền hấp tấp hỏi một tràng: “Đại tỷ, mấy ngày nay tỷ sống có tốt không? Tỷ phu có khỏe không? Có ai ức hϊếp tỷ không? Tỷ có được ăn no không? Không bị đói chứ?”

Nói đến cuối câu, mặt nàng cau có lo lắng.

Úc Kim sợ đói, cũng sợ tỷ tỷ gả sang rồi vẫn phải nhịn đói.

Người Nhị phòng ai nấy đều gầy, nhưng gầy nhất vẫn là Lưu thị và Úc Ly.

Lưu thị thì không cần nói. Không sinh được con trai, sống ở nhà chồng chẳng có tiếng nói, ngày thường luôn rón rén dè dặt, có đồ ngon cũng chẳng tới phiên nàng. Còn Úc Ly thì bởi là trưởng tỷ, phải chăm sóc mấy muội muội phía sau. Mỗi khi muội muội đói đến phát khóc, nàng đều nhịn phần mình để dỗ các em, vì thế lại càng thiếu ăn.

Úc Ly mỉm cười, ánh mắt dịu dàng: “Yên tâm, ta sống rất tốt, không đói bụng.”

“Thật sao?”

Úc Ly gật đầu thật mạnh. Chuyện khác nàng không dám hứa, nhưng ít nhất thì nàng không bị đói.

Nàng xách giỏ đồ trong tay, dẫn ba muội muội về gian phía Tây nơi Nhị phòng sinh sống. Chỉ có hai gian nhà đất đơn sơ, một gian là phòng của phu thê Úc lão nhị, gian còn lại là nơi bốn tỷ muội ngủ chung.

Úc Ly đặt giỏ lên bàn, lúc này ba muội muội mới để ý đến nó, tò mò hỏi: “Đây là gì vậy?”

“Lễ lại mặt mẹ chồng bảo ta mang về.”

Úc Kim tò mò mở ra, vừa nhìn thấy trong giỏ có một túi nhỏ đựng túi gạo, mười mấy quả trứng gà, thậm chí còn có một miếng thịt khô to bằng bàn tay, thì đôi mắt tròn xoe như hạt đậu.

Với người nhà quê nghèo, lương thực chính là mệnh căn. Xuất giá rồi trở về lại mặt mang theo lương thực làm quà là chuyện bình thường, nhưng cái giỏ Chu thị chuẩn bị cho nàng lần này, quả thật có thể xem là vô cùng phong phú rồi.

Túi gạo, trứng gà, lại còn cả thịt khô?

Dù là thứ nào đi nữa, cả ba tỷ muội Úc Kim đều trợn tròn mắt, hai con ngươi dính chặt vào chiếc giỏ, chẳng thể dời nổi. Nhất là miếng thịt khô to bằng bàn tay kia, mỡ màng bóng nhẫy, trên mặt còn rịn ra lớp dầu óng ánh, dường như chỉ nhìn thôi cũng có thể ngửi thấy mùi thơm béo ngậy của mỡ thịt.

Bọn họ đã lâu lắm rồi không được ăn thịt.

Lần cuối được ăn thịt là vào dịp đầu năm, nhưng khi ấy ba tỷ muội chỉ được chia mỗi người một mẩu xương gà bé tẹo, đến thịt cũng chẳng còn sót lại bao nhiêu. Chỉ có thể gặm lấy cục xương đó mà tưởng tượng ra mùi vị của nó, thậm chí còn không nỡ vứt đi, cứ nhai mãi, nhai tới khi nát cả xương rồi mới nuốt vào bụng.