Rời xa nhà Quế Hoa, Phùng thẩm vẫn chưa nguôi giận, vừa đi vừa nói với Úc Ly:
“Đừng nghe lời bà ta, Ly nương. Con đã xuất giá rồi, chuyện trong nhà mẹ đẻ không phải việc con nên bận tâm. Sau này sống nhà chồng cho yên ổn là được.”
Thời buổi này còn cha mẹ thì không thể tách nhà, hai ông bà lão Úc gia vẫn còn sống sờ sờ, Úc gia tất nhiên không thể phân phòng. Nếu ai dám nhắc đến chuyện chia nhà, ắt sẽ bị gán tội bất hiếu.
Quế Hoa nói những lời ấy với Úc Ly, rõ ràng là không có ý tốt.
Úc Ly nhìn bà, hỏi: “Thẩm thẩm, nếu thật sự phân phòng, thì ba muội muội của ta sẽ không phải ngày nào cũng cắm đầu làm việc, số bạc kiếm được cũng có thể giữ lại mua chút đồ ăn, không phải nộp hết cho tổ mẫu, đúng không?”
Biểu cảm tức giận trên mặt Phùng thẩm cứng lại, chẳng biết nên đáp sao, cuối cùng đành nói: “Theo lý thì đúng là vậy, có điều…”
Nhưng Úc gia sao có thể phân phòng?
Còn phải chu cấp cho hai người đọc sách bên đại phòng kia kìa, cả nhà còn đang trông mong vào họ để đổi mệnh, thi đỗ tú tài, sau này còn có thể miễn thuế miễn phu. Bao công việc đều phải cùng nhau gồng gánh, tách nhà rồi ai nuôi nổi? Sao mà chia được?
Sợ trong lòng nàng thực sự nảy sinh suy nghĩ đó, Phùng thẩm vội nói: “Ly nương, chuyện phân phòng phải do trưởng bối định đoạt, kẻ làm hậu bối tuyệt đối không được mở lời trước. Nếu bị người ta nói là bất hiếu, thì không chỉ ngươi, mà cả cha mẹ và muội muội ngươi cũng bị liên lụy.”
Tuy Úc Ly đã gả ra ngoài, nhưng nếu mang tiếng xấu, nhà chồng cũng có thể sinh lòng hiềm khích, về sau khó mà sống yên ổn.
Phùng thẩm thật sự thương nàng, đứa nhỏ này chịu khó, lại biết điều, nếu đổi lại là con dâu nhà bà thì bà còn quý không hết. Chỉ tiếc Úc gia đông người, trong mắt chỉ có con trai, chẳng hề coi trọng con gái và cháu gái.
Mãi đến khi tới cổng Úc gia, Phùng thẩm vẫn không yên lòng, dặn đi dặn lại Úc Ly đừng để bị lời của Quế Hoa làm dao động.
Nghe nói năm xưa Quế Hoa gả đến thôn Thanh Thạch, từng bị lão thái Úc gia mắng chê là lười làm ham ăn, còn nói xấu bà ngay trước mặt cả thôn. Từ đó trở đi, bà ta ôm hận trong lòng, mối hiềm khích cũng từ đó mà thành.
Vừa nãy bà ta gọi Úc Ly lại, dĩ nhiên là ôm dã tâm, muốn mượn tay nàng xúi giục phân phòng.
Úc Ly không trả lời, chỉ lặng lẽ nghe, nhưng từ trước đến nay nàng vốn trầm mặc như vậy, nên Phùng thẩm cũng không để ý, tưởng nàng đã nghe lọt tai.
“Thôi được rồi, con vào đi.”
Phùng thẩm biết hôm nay nàng về lại mặt, ắt hẳn đang mong gặp cha mẹ và mấy muội muội, cũng không nán lại nhiều lời, chỉ phẩy tay rồi quay về nhà mình.Cửa viện Úc gia mở toang, một bé gái chừng tám tuổi đang quét dọn ngoài sân.
Nàng mặc một bộ y phục không vừa người, ống tay và ống quần đều ngắn hơn một đoạn, trên áo quần còn đầy vết vá chằng chịt, rõ ràng là đồ thừa lại từ các tỷ tỷ.
Hiện đang là mùa hè, thời tiết nóng nực, mặc không vừa cũng chẳng sao. Nhưng nếu đến mùa đông, sẽ rất khổ.
Úc Ly vừa bước vào, bé gái vừa ngẩng đầu thấy nàng, liền mừng rỡ reo lên, lao tới ôm chầm lấy nàng: “Đại tỷ!”
Bị muội muội ôm lấy, Úc Ly có phần không quen, nhưng vẫn đưa tay ôm lại.
Đúng lúc này, một bé gái khác chừng mười tuổi từ gian nhà đất phía Tây bước ra, mặt cũng vui mừng hớn hở: “Đại tỷ, tỷ về rồi!” Rồi vội vàng quay đầu gọi vọng ra sau vườn: “Nhị tỷ ơi, đại tỷ về rồi!”
Nghe tiếng gọi từ ngoài sân, Úc Kim đang cho heo ăn trong hậu viện liền vội vã chạy ra.