Úc Ly lại chẳng để bụng mấy chuyện đó. Phó Văn Tiêu yếu ớt đến độ ngay cả việc rửa mặt còn không tự làm xong, thôi thì đừng làm khó y nữa, cứ ở yên trong phòng mà dưỡng bệnh, miễn sao đừng đột ngột tắt thở là được.
Tuy trong lòng không muốn về Úc gia, nhưng vì Chu thị nói đó là lễ nghi, nàng đành gật đầu nhận lời.
Chu thị thu xếp một giỏ đồ để nàng mang về, vừa đưa vừa dặn: “Không cần vội vã về sớm, hiếm khi được trở về, hãy ở lại chơi với cha mẹ và các muội muội lâu chút…”
Trong phòng, Phó Văn Tiêu đã tỉnh, nghe thấy tiếng động bên ngoài, liền quay đầu nhìn ra phía cửa sổ.
Cửa sổ mở, có thể thấy rõ tình hình trong sân.
Chỉ thấy Chu thị nắm tay thiếu nữ, dặn dò không ngớt, còn nàng thì ngoan ngoãn nghe lời, vẻ mặt chăm chú, tựa như lời Chu thị nói là đạo lý nhân sinh, cần phải ghi nhớ cho kỹ.
Ánh mắt y rơi lên người thiếu nữ đang mặc bộ y sam đã bạc màu vì giặt quá nhiều.
Y phục được làm bằng vải thô thôn dã thường dùng, màu xám cũ kỹ, khiến người mặc trông như một con vật bị phủ tro bụi. Dáng người nàng lại gầy guộc, nhìn qua quả thực chẳng có gì nổi bật.
Thế nhưng kỳ lạ thay, nàng đứng đó mà không chút rụt rè, thần sắc tự nhiên, mang theo một loại bình thản ung dung toát ra từ nội tâm, chẳng bị ngoại vật làm lay động, khiến người ta dần dà quên đi vẻ bề ngoài của nàng.
Phó Văn Tiêu nhìn nàng rất lâu, ánh mắt như muốn xuyên qua lớp vỏ bề ngoài, soi thấu linh hồn ẩn sâu bên trong.
Phát hiện ánh nhìn của y, Úc Ly quay đầu nhìn lại.
Nàng nghiêng đầu, cảm thấy ánh mắt y có chút là lạ. Nhưng từ sau khi y tỉnh lại, hình như y vẫn luôn như thế, nàng cũng chẳng để tâm nữa.
Úc Ly nhận lấy giỏ đồ Chu thị đưa, chuẩn bị rời đi, chợt nhớ tới điều gì, liền xoay người, bước nhanh tới bên cửa sổ phòng phía Đông.
Nàng đứng ngoài cửa sổ, nói với nam nhân đang ngồi trong phòng: “Ta về Úc gia đây.”
Phó Văn Tiêu nhìn nàng, nhạy bén phát hiện ra một từ trong lời nàng vừa nói.
Không phải “lại mặt”, mà là “về”.
Úc Ly lại tiếp lời: “Chàng nếu có việc gì thì cứ gọi nương, nếu sức bà không làm nổi, thì bảo bà gọi ta về.”
Phó Văn Tiêu: “…”
Úc gia và Phó gia nằm cách nhau gần nửa ngôi làng, một ở đầu Đông, một ở cuối Tây.
Úc Ly ra khỏi cửa, liền theo con đường mòn mà đi về phía Úc gia.Lúc này mặt trời đã lên cao, thời tiết cũng bắt đầu oi bức. Dưới ruộng vẫn có không ít người đang làm lụng, vài đứa trẻ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đang bì bõm dưới sông giải nhiệt. Dưới gốc đại thụ cạnh bờ sông chỉ có vài gã nhàn rỗi ngồi tụm lại tán chuyện.
Dọc đường đi, Úc Ly chẳng gặp được mấy người.
Nhà nông hiếm có lúc nhàn rỗi. Dù không phải mùa vụ, dân làng cũng tranh thủ lên huyện thành tìm việc làm thuê, kiếm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
“Ơ kìa, Ly nương đấy à?”
Khi đi ngang một căn nhà, một phụ nhân vóc người gầy gò đứng nơi cửa liền lên tiếng gọi nàng lại.
Úc Ly quay đầu nhìn, lục tìm trong trí nhớ, phát hiện nguyên chủ cũng chẳng có ấn tượng với người này, hẳn là không qua lại thường xuyên. Hình như mọi người gọi bà ta là Quế Hoa.
Chẳng đợi Úc Ly mở miệng, Quế Hoa đã lên tiếng hỏi: “Ly nương, con định đi đâu đó? Trong giỏ là gì vậy?”
Vừa hỏi, bà ta vừa vươn cổ nhìn chằm chằm vào giỏ đồ trong tay nàng.
Úc Ly vốn rất ít tiếp xúc với người ngoài. Là một người mang gen chiến sĩ, chém gϊếŧ là chuyện thường ngày. Dù là đồng đội, cũng chẳng mấy khi chuyện trò. Trong thế giới khốc liệt kia, chẳng ai dám đảm bảo mình có thể sống được bao lâu, bạn bè bên cạnh đến rồi đi, thay đổi xoành xoạch.