Ngay lúc ấy, một phụ nhân cầm gậy đập vải đứng bên bờ sông lớn tiếng mắng: “Sinh con gái thì sao nào? Các ngươi cũng do nữ nhân sinh ra đấy thôi! Mẫu thân và tỷ muội các ngươi chẳng phải cũng là nữ nhân à? Sinh con gái mà đã khiến các ngươi tức chết, thế sao không đi chết luôn cho rồi!”
“Đúng thế! Các ngươi dám nói những lời này với mẫu thân và thê tử của mình không?”
“Lũ chết dẫm các ngươi, trên người có thêm hai lạng là bắt đầu vênh váo, cẩn thận có ngày bị chó tha mất hai lạng ấy, đến lúc đó ngay cả nam nhân cũng chẳng làm được đấy nhé!”
Những phụ nhân có mặt tại đó nghe đám nam nhân kia chê bai, ai nấy đều tức không chịu nổi, nhất là mấy người có con gái.
Họ thầm nghĩ trong lòng, mấy gã này nói thế cũng là đang chê con gái nhà mình! Nghĩ thế, họ lập tức mặt mày sầm sì, lời ra tiếng vào chẳng kiêng nể.
Chẳng mấy chốc, đám phụ nhân cùng nhau xúm lại mắng cho đám nam nhân tự cao kia một trận tơi bời, làm họ phải lấm lét chuồn đi.
Nhắc đến cãi nhau, đám phụ nhân trong thôn xưa nay chưa biết sợ là gì, tiếng mắng vang như chuông đồng, không có nam nhân nào mồm mép đỡ nổi.
…
Chu thị vừa bước vào cửa đã thấy Úc Ly và hai đứa nhỏ đang ngồi nhấm nháp mấy củ khoai lang sống đã gọi vỏ ở góc râm mát trong sân.
Khoai sống cũng có thể ăn, giòn rụm ngòn ngọt, cũng coi như một kiểu mỹ vị độc lạ.
Úc Ly thích ăn khoai nướng, cũng thích khoai sống, miễn là đồ ăn bình thường thì nàng đều không chê.
Mỗi lần thấy nàng ăn, hai đứa nhỏ kia liền không nhịn được mà ăn cùng. Rõ ràng là mấy món này ngày thường ăn đến phát ngán, vậy mà nhìn nàng ăn, chúng lại thấy hình như ngon lành hơn bình thường.
Thấy Chu thị tiến vào, Úc Ly vẫn ngậm nửa củ khoai trong miệng, bước tới đón lấy thau gỗ đựng y phục trong tay bà, giúp bà phơi lên dây.
Trời trong nắng vàng, vạn dặm không mây, gió nhẹ nhàng thổi qua làm bóng cây đung đưa, mang đến vài phần mát mẻ.
Phơi đồ xong, Úc Ly đứng cạnh đám áo quần, hướng mặt về phía mặt trời, một tay chống hông, tay kia vẫn cầm nửa củ khoai tiếp tục gặm.
Thời tiết rất oi, ánh dương cũng chói chang, nhưng nàng không ghét, ngược lại còn thấy tắm nắng là một việc rất dễ chịu.
Thế giới sau mạt thế làm gì có ánh nắng thế này chứ.
Chu thị trông mà buồn cười.
Tâm trạng bà đang rất tốt, nhìn gì cũng thấy vừa mắt. Vả lại Úc Ly là nàng dâu mà bà đã xem như phúc tinh của con trai mình, dù nàng có làm gì, bà đều có thể khoan dung nhìn nhận nàng.
Chợt bà chợt nhớ ra điều gì, liền nói: “Ly nương, hôm nay là ngày thứ ba từ khi con gả vào đây, là ngày lại mặt đấy.”
Úc Ly ngơ ngác nhìn bà, lục lọi trí nhớ, cuối cùng cũng hiểu “lại mặt” là cái gì.
Mấy ngày qua, nàng ở Phó gia có ăn có uống có chỗ ngủ, Chu thị lại là người hiền lành rộng rãi, thấy nàng ăn khỏe, khi nấu cơm đều nấu nhiều thêm một phần, thậm chí còn chẳng để ý chuyện sau bữa cơm nàng vẫn mò mẫm tìm kiếm gì đó để ăn thêm. Bà cứ mặc nàng muốn ăn thì ăn, chưa từng oán trách một câu, càng không cố tình cất giấu đồ ăn trong nhà.
Hoàn toàn khác với Úc gia.
Sống ở đây quá dễ chịu, đến mức nàng quên béng sự tồn tại của Úc gia, càng chẳng nhớ gì đến chuyện lại mặt.
Chu thị là người trọng lễ nghĩa. Dù cuộc hôn nhân này vốn chỉ là xung hỉ nhưng vẫn coi Úc Ly là con dâu danh chính ngôn thuận của Phó gia. Đã là thê tử của Tiêu nhi nhà bà, đương nhiên bà phải xem trọng.
“Ly nương, lát nữa ta sẽ chuẩn bị ít đồ để con mang về.” Nói đến đây, bà lại lộ vẻ áy náy: “Tiêu nhi nhà ta hiện không xuống giường được, không thể cùng con về nhà một chuyến…"
Trong mắt Chu thị, việc con trai không thể đi cùng con dâu về nhà mẹ lại mặt là vô cùng thất lễ, bà thấy có lỗi với Úc Ly.