“Các người không tin hả?” Người kia nói: “Ta cũng chỉ nghe Chu đại nương kể lại thôi. Bà ấy nói là Úc thẩm nương bảo vậy, nếu không bà ấy đã chẳng bỏ ra hai mươi lượng bạc để cưới Ly nương của Úc gia.”
Úc thẩm nương trong miệng người nọ chính là lão thái của Úc gia.
Mọi người nghe vậy, trong lòng lại càng sinh nghi.
Từ trước tới nay chưa từng nghe nói Úc Ly lúc nhỏ được thầy tướng số đoán mệnh gì cả, nghe liền biết là bà ta đã bịa đặt gạt người.
Tính tình lão thái Úc gia ra sao, người trong làng có ai không biết? Bọn họ thà tin Úc gia tham hai mươi lượng bạc sính lễ của Phó gia nên mới bịa chuyện để ép hôn hơn.
Thế nhưng, sau khi được xung hỉ, Phó Văn Tiêu đã tỉnh lại là sự thật.
Chẳng lẽ Úc Ly thật sự là người mang phúc khí, chỉ là bọn họ chưa nhìn ra thôi?
Nghĩ vậy, không ít người trong thôn tiếc rẻ vô cùng, hối hận vì không sớm mai mối nàng cho con cháu trong nhà. Dù Úc gia một mực đòi sính lễ hai mươi lượng bạc, cũng không đến mức không thể chi nổi, có thể vay trước rồi trả sau.
Cưới được một phúc tinh về nhà, chẳng lẽ còn lo không trả nổi khoản tiền ấy?
Lúc dân làng trông thấy Chu thị ra ngoài giặt y phục, không ít người liền tiến tới dò hỏi.
Chu thị mặt mày hồng hào rạng rỡ, vừa giặt đồ vừa tươi cười đáp: “Ly nương là người có phúc. Các người xem, nàng vừa mới gả vào phủ một ngày thì Tiêu nhi nhà ta tỉnh lại. Nàng chắc chắn là phúc tinh của Tiêu nhi, Tiêu nhi nhà ta cưới được nàng, ta vui mừng biết bao nhiêu, chỉ mong sau này hai đứa hòa thuận vui vẻ…”
Nói rồi, bà lại bắt đầu khen ngợi Úc Ly.
Nào là siêng năng chăm chỉ, nào là biết chăm sóc người khác, lại còn biết săn sóc chu toàn việc trong nhà…
Trong miệng Chu thị, nàng dâu Úc Ly là người tốt nhất thiên hạ, không ai sánh bằng.
Bà vô cùng hài lòng với Úc Ly, chỉ muốn lập bàn thờ cung phụng nàng luôn.
Những người trong thôn vốn còn bán tín bán nghi, thấy bà nói năng chắc nịch, cũng không khỏi thì thầm trong bụng.
Chẳng lẽ… Úc Ly là người có phúc thật?
Biết đâu trước kia quả thật từng có thầy bói đoán mệnh cho nàng, chỉ là bọn họ không hay biết.
Bảo sao Úc gia vẫn luôn giấu kín chuyện này, bảo sao lão thái thái Úc gia lại đòi sính lễ cao đến thế.
Chờ đến khi Chu thị giặt xong đồ rời đi, có người nhỏ giọng nói: “Nếu Ly nương là phúc tinh thật, sao Úc gia nỡ bạc đãi nàng như vậy nhỉ?”
“Phải đó, ta thấy nàng gầy trơ xương, chắc bình thường không được ăn no đâu.”
“Đâu phải năm mất mùa, sao lại để một cô nương đói đến vàng cả người như thế?”
Trong thôn cũng không ít người gầy, thời buổi này ngoại trừ nhà địa chủ, chẳng ai dám ăn uống thả cửa. Dân thường đều thuộc dạng dáng người thanh mảnh, nhưng cũng không đến mức tiều tụy như Úc Ly.
Vừa nhìn đã biết là lâu ngày không được ăn no.
Mấy năm nay mưa thuận gió hòa, sưu thuế lại không nặng, chỉ cần chịu khó làm lụng sẽ không đến nỗi chết đói. Huống chi, Úc gia ruộng đất không ít, trong nhà còn có vài nam nhân cường tráng làm được việc, đủ sức nuôi sống cả nhà, chí ít cũng no được bụng, không đến mức nhịn ăn.
“Đâu phải chỉ có Ly nương, ta thấy người trong Nhị phòng Úc gia ai cũng gầy hết.”
“Đúng đó, vợ chồng Úc lão nhị với mấy đứa con gái, đứa nào cũng nhỏ thó gầy gò.”
“Phúc tinh thì đã sao? Cũng chỉ là mấy đứa con gái, ai mà vui cho được? Lão thái Úc gia không ưa đám cô nương bên Nhị phòng cũng là lẽ thường. Đổi lại là ta, ta cũng chẳng ưa. Dù là phúc tinh đi nữa cũng vô dụng!”
Kẻ nói lời ấy là một nam nhân lùn tịt, mặt mày chán ghét. Hắn khinh thường Nhị phòng Úc gia vì toàn sinh con gái, không có lấy một đứa con trai.
Người có suy nghĩ như hắn không ít, nhiều người liền gật gù phụ họa.
Những người này đều là nam nhân, vô cùng xem trọng chuyện nối dõi tông đường. Nếu thê tử nhà mình sinh toàn con gái, chắc họ sẽ tức chết mất.