Nàng còn muốn tiếp tục nương nhờ Phó gia để ăn no mặc ấm, tất nhiên phải siêng năng hơn chút, chăm sóc người bệnh là việc nên làm.
Sắc mặt nàng quả thực quá dễ đọc, đến mức Phó Văn Tiêu muốn làm ngơ cũng không được.
Y im lặng chốc lát, sau đó nói: “Không có gì, ngủ đi.”
Hai mắt Úc Ly sáng bừng, thấy y không truy cứu, trong lòng lập tức nhẹ nhõm hẳn, vui vẻ thổi tắt đèn dầu rồi trèo lên giường ngủ tiếp.
Nàng nghĩ người tên Phó Văn Tiêu này đúng là người tốt. Y chắc hẳn đã phát hiện ra hành động lúc mê ngủ của nàng, thậm chí còn vì thế mà tỉnh lại, vậy mà lại không nói gì, cũng chẳng đuổi nàng ra sân ngủ.
Như thế không phải là người tốt thì là gì?
Người tốt thì nên sống thọ. Nàng sẽ cố gắng chăm sóc y, để y đừng hở tí là tắt thở.
Ôm theo tâm tình vui vẻ, Úc Ly lại chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm bình yên vô sự, đến khi tỉnh dậy thì sắc trời đã hửng sáng.
Úc Ly ngồi dậy, đầu óc choáng váng, phải một lúc sau nàng mới tỉnh táo lại.
Tuy đã mấy ngày trôi qua, nhưng cơ thể nàng vẫn chẳng dễ chịu gì.
Trước kia nàng chưa từng bị bệnh, vì người mang huyết mạch chiến sĩ thì không thể sinh bệnh, chỉ có thể bị thương. Nàng cũng chẳng rõ tình trạng thân thể này rốt cuộc là thế nào, có phải thật sự bị bệnh hay không, càng không có kinh nghiệm đối phó.
Thấy bệnh tình không ảnh hưởng đến cuộc sống quá nhiều, nàng bèn chọn cách nhẫn nhịn.
Một ngày mới bắt đầu, nghĩ tới sắp được ăn sáng, tâm trạng nàng liền phấn chấn hẳn lên, đến cả cảm giác khó chịu trong người cũng tạm gác sang một bên.
Mặc y phục chỉnh tề, Úc Ly quay đầu nhìn nam tử trên giường, thấy y còn đang ngủ, bèn mở cửa bước ra ngoài.
Sau khi nàng rời đi, Phó Văn Tiêu mở mắt, sắc mặt tái nhợt ứng đỏ, trong mắt lộ ra vài phần bối rối lẫn khó xử.
Y không ngờ vừa mở mắt ra đã thấy nàng đang thay đồ.
Tuy hoàn toàn không phải cố ý, cũng đã kịp nhắm mắt lại ngay, nhưng thị lực y vốn tốt, không tránh khỏi nhìn thấy vài thứ… Dù nàng gầy gò, chẳng có bao nhiêu thịt, nhưng dẫu sao vẫn là một tiểu nương tử, bản thân y hành xử như vậy quả thật có phần thất lễ.
…
Thôn Thanh Thạch là một ngôi làng nằm ngoài huyện Sơn Bình, phủ Khánh An. Vào giờ Ngọ, một đại phu từ huyện thành tới, bước vào phủ Phó gia.
Không bao lâu sau, tin Phó Văn Tiêu đã tỉnh lại liền truyền ra ngoài.
Dân làng ai nấy đều kinh ngạc, không ngờ xung hỉ có tác dụng thật, Phó Văn Tiêu thật sự đã tỉnh lại.
Khi đại phu rời khỏi Phó gia, có vài người dân trong thôn tình cờ gặp được, bèn mở miệng hỏi han tình trạng của Phó Văn Tiêu.
Đại phu chỉ đáp rằng công tử Phó gia vẫn cần cẩn thận tĩnh dưỡng, rồi không nói thêm gì nữa.
Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, tuy Phó Văn Tiêu đã tỉnh lại nhưng e rằng sức khỏe vẫn chẳng khá lên là bao, vẫn là người mang mệnh bệnh tật, không biết lúc nào sẽ bỏ mình.
Dù vậy, chuyện xung hỉ lần này lại khiến dân làng dậy lên một làn sóng bàn luận khác.
“Thì ra xung hỉ linh nghiệm như thế, mấy hôm trước không phải đại phu còn bảo Chu đại nương chuẩn bị hậu sự đó à? Giờ lại quay ra dặn dò cẩn thận tĩnh dưỡng, có lẽ chưa đến nỗi một sớm một chiều là xong đời đâu.”
“Ê, ta nghe nói Chu đại nương chịu cho Phó gia lang quân cưới Ly nương của Nhị phòng Úc gia là vì từng có thầy bói đoán mệnh cho nàng ta, nói nàng ta là người có phúc, là phúc tinh đó. Ai cưới nàng ta đều có thể gặp dữ hóa lành, tai qua nạn khỏi…"
Lời này vừa thốt ra, những người đứng đó ai nấy đều giật mình kinh ngạc.
Cùng là người trong một thôn, ai nấy đều biết rõ gốc gác của nhau, nhà nào có chuyện gì chẳng giấu được lâu. Bọn họ chưa từng nghe nói đại nữ nhi Nhị phòng Úc gia là phúc tinh gì cả.
Nếu nàng thật sự là phúc tinh, thì Úc gia đã sớm xem nàng như thần tiên mà phụng dưỡng, đâu đến mức để nàng sống như một nha hoàn, mỗi ngày làm không hết việc, mệt không hết thân?
Mọi người đều tỏ ra hoài nghi, nhìn chằm chằm kẻ vừa lên tiếng.