Chương 19: Chung chăn chung gối

Lần đầu tiên bị một nữ tử hoài nghi có làm nổi hay không, Phó Văn Tiêu vừa thấy nực cười vừa bất đắc dĩ, tâm trạng phức tạp trào dâng, cuối cùng chỉ có thể bật cười.

Phó Văn Tiêu cố nhúc nhích ngón tay, phát hiện toàn thân đã mềm nhũn vô lực, không thể tự lo cho bản thân. Y phục trên người đã bị mồ hôi thấm ướt, dính sát da, thật sự rất khó chịu.

Y thở dài, rốt cuộc đành thỏa hiệp: “Vậy thì… làm phiền nàng.”

Dứt lời, y khép mắt, giấu đi cảm xúc ở đáy mắt.

Úc Ly thì chẳng nghĩ ngợi nhiều, không chỉ lau sạch cơ thể cho y, mà còn giúp y thay bộ y phục khô ráo, để y có thể thư thái, sạch sẽ nằm nghỉ.

Suốt quá trình đó, nàng không hề liếc nhìn linh tinh, hành xử rất chừng mực.

Phó Văn Tiêu âm thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ thấy lần tỉnh lại sau cơn mê này, mọi thứ đều vượt ngoài dự liệu của y. Không chỉ đột ngột có thêm một thê tử, mà thê tử này còn là một cô nương kỳ lạ…

Sau khi lo liệu cho Phó Văn Tiêu xong, Úc Ly lại dọn dẹp căn phòng, cuối cùng cũng có thể lên giường nghỉ ngơi.

Trong phòng chỉ có một chiếc giường, nàng không muốn nằm dưới đất, vậy thì chỉ có thể lên giường, cùng tân lang của mình chung chăn chung gối.

Tuy Phó Văn Tiêu đã tỉnh, nhưng Chu thị cũng không có ý định để hai người tách ra ngủ riêng.

Trong lòng Chu thị, nàng đã coi Úc Ly là phúc tinh của Phó Văn Tiêu, có thể giúp y hóa dữ thành lành, còn cầu mong sao cho hai người thân cận hơn, để Phó Văn Tiêu được hưởng thêm chút phúc khí từ nàng.

Cho nên chuyện tách phòng ngủ, hay tách giường ngủ, hoàn toàn không có cửa nhắc đến.

Chu thị không nhắc, Úc Ly cũng chẳng có khái niệm ấy. Nàng chỉ xem bản thân là một nha hoàn tạm trú tại Phó gia, ngủ đâu mà chẳng là ngủ, ngủ ở đây cũng tiện chăm sóc bệnh nhân hơn.

Thế là hai người tiếp tục chung chăn chung gối.



Phó Văn Tiêu bệnh nặng chưa khỏi, tinh thần suy kiệt. Tuy mơ hồ cảm nhận được bên cạnh có người nằm xuống, nhưng không còn sức để quan tâm, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ mơ hồ.

Nửa đêm, cảm giác nguy hiểm bất chợt ập đến, y bừng tỉnh.

Vừa mở mắt, y liền cảm nhận ở cổ có thêm một đôi tay mềm mại ấm áp đặt lên, trái ngược với thân nhiệt lạnh băng của y, càng khiến người ta vô thức sinh lòng tham luyến.

Còn chưa kịp cảnh giác, đôi tay kia đã lập tức thu về.

Trong bóng tối, Phó Văn Tiêu chậm rãi mở mắt.

Tuy cơ thể vẫn còn rất suy nhược, nhưng bao nhiêu năm tôi nghiệm giúp y vô cùng mẫn cảm với nguy hiểm. Y khẳng định cảm giác vừa rồi tuyệt đối không phải ảo giác.

Trong phòng chỉ có y và thê tử mới cưới để xung hỉ.

Vậy thì nguồn gốc của nguy hiểm ấy… hẳn là…

Y chưa kịp suy nghĩ tiếp, một giọng nói mơ hồ ngái ngủ liền vang lên trong bóng tối.

“Chàng tỉnh rồi à? Có… có muốn uống nước không?”

Phó Văn Tiêu nghiêng đầu, lờ mờ trông thấy một bóng dáng bên cạnh, biết nàng hẳn đã dậy, bèn khẽ “ừ” một tiếng.

Úc Ly rời giường, lần mò thắp đèn dầu, sau đó rót một chén nước mang tới.

Nàng đỡ Phó Văn Tiêu đang nằm trên giường ngồi dậy, tự tay đút y uống nước.

Có kinh nghiệm cho y uống thuốc lúc ban ngày, lần này nàng không còn vụng về như nhét cỏ vào miệng bò nữa, động tác coi như ra dáng một chút.

Sau khi tỉnh lại, ánh mắt Phó Văn Tiêu vẫn luôn dõi theo bóng hình nàng, đôi mắt sâu tối không lộ rõ cảm xúc.

Úc Ly bị ánh mắt ấy bắt gặp, bỗng có chút chột dạ.

Nàng tránh ánh nhìn của y, lúng túng hỏi: “Còn chuyện gì nữa à?”

Trong lòng nàng bất an, chẳng lẽ y phát hiện chuyện nàng làm lúc nửa đêm rồi?

Nàng thật sự không cố ý, người khi đang ngủ thường hành động theo bản năng. Hai đêm trước y còn đang hôn mê, cho nên dù trong lúc mê man nàng có lỡ vươn tay bóp cổ y thì y đâu có biết.

Ai mà ngờ đêm nay y lại tỉnh…

Dù vậy, nàng vẫn luôn nhắc bản thân rằng y là một nam tử yếu ớt, tuyệt đối không được ra tay quá nặng, lần nào cũng nhanh chóng buông ra.

Nhiều nhất thì… chỉ chạm vào cổ y một chút thôi, chắc… cũng không tính là ám sát nhỉ?

Càng nghĩ, Úc Ly càng chột dạ.