Phó Văn Tiêu trông vẫn vô cùng khó chịu, khuôn mặt trắng bệch, ướt đẫm mồ hôi, môi mím chặt. Tuy y chẳng nói tiếng nào, nhưng chỉ cần nhìn là thấy rõ y đang rất suy yếu.
Úc Ly do dự hỏi: “Chàng thấy khó chịu ở đâu à?”
Phó Văn Tiêu không đáp lời.
Úc Ly nhìn y chằm chằm, đừng im ở đó như thể đang chờ câu trả lời của y. Dáng vẻ như một khúc gỗ, chẳng giống thê tử cũng chẳng giống nha hoàn.
Một lúc sau, Phó Văn Tiêu mới mở miệng: “Ta không sao.”
Giọng y khàn đặc, nghe có mấy phần yếu ớt. Biểu cảm đau đớn trên mặt đã biến mất, chỉ còn lại sự bình thản và lạnh nhạt. Rõ ràng y phải tựa người ở đó nhưng vẫn toát lên khí chất phong nhã.
Tựa như bất kể bị thương tích dày vò thế nào, cũng chẳng thể lay động được y.
Cửa phòng vẫn mở, ánh trăng rọi nghiêng qua bậc cửa, hòa lẫn với ánh đèn dầu khiến bóng dáng nam nhân kia hiện lên vừa nhợt nhạt cao quý, vừa yêu mị lạnh lùng.
Thật mâu thuẫn.
Đáng tiếc, Úc Ly lại không phải hạng người biết thưởng thức vẻ đẹp bề ngoài. Nhìn nam tử dung mạo khuynh thành đến thế, thứ đầu tiên nàng nghĩ lại là…
Có phải y sắp chết rồi không?
Thấy áo trên người y bị mồ hôi thấm ướt, Úc Ly lại đi lấy thêm một thau nước.
Lần này nàng không rời đi nữa, mà vắt khăn sạch, nhẹ nhàng lau mặt cho y, giúp y gột đi từng giọt mồ hôi lạnh.
Lau mặt xong, khi nàng vươn tay định cởi lớp áo ướt dính sát người Phó Văn Tiêu, đầu ngón tay y khẽ động đậy, nhưng lại không đủ sức để ngăn cản.
Sau lần phát bệnh khi nãy, sức lực trong người y tiêu tán gần như cạn kiệt, tạm thời chưa thể hồi sức.
“Nàng…”
Úc Ly đã cởi một nửa y phục trên người y, để lộ ra nửa bờ ngực. Nghe y lên tiếng, nàng liền ngẩng đầu nhìn.
Khuôn mặt vốn trắng bệch của Phó Văn Tiêu nay lại ửng hồng, thêm vài phần huyết sắc, dung mạo vì thế mà động lòng người.
Nàng kiên nhẫn chờ một lúc, thấy y vẫn không nói tiếp, bèn chủ động hỏi: “Chàng muốn nói gì?”
Nàng không hiểu khuôn mặt y muốn nói lên điều gì, chỉ thấy khó hiểu sao mặt y đột nhiên đỏ lên, chẳng lẽ là không khỏe chỗ nào?
Hơi thở của y còn nặng nề hơn cả khi hôn mê, nhìn qua có vẻ rất khó chịu.
Vầng ửng đỏ trên mặt Phó Văn Tiêu càng thêm rõ, cổ họng như nghẹn lại điều gì.
Thấy nàng cứ thản nhiên nhìn chằm chằm mình, trong lòng y lại dấy lên cảm giác kỳ lạ khó tả.
Thiếu nữ trước mặt hành xử thẳng thắn bộc trực, toát lên vẻ ngây thơ trong sáng. Với sự quan sát của y, đương nhiên có thể nhận ra tất cả hành động của nàng đều xuất phát từ lòng tốt, không hề có chút mưu tính.
Nàng chỉ đơn giản cho rằng nên làm vậy thì liền làm thế, không có dụng ý gì, càng không phải cố tình làm khó người ta.
Một lúc lâu sau, trong phòng lặng ngắt như tờ.
Phó Văn Tiêu không lên tiếng, Úc Ly cũng không tiếp tục động tay, cứ thế kiên nhẫn chờ y mở miệng. Nếu không tính đến chuyện y phục y bị lột quá nửa, thì cảnh tượng này có lẽ cũng xem như bình thường nhỉ?
Cuối cùng Phó Văn Tiêu chủ động mở lời: “Đợi chút… để ta… tự làm.”
Úc Ly hỏi thẳng: “Chàng làm được không?”
Lúc nãy y cũng đòi tự làm, kết quả lại làm đổ cả chậu nước, suýt nữa thì ngã sấp xuống đất, giờ trông có vẻ vẫn chưa hồi sức lại.
Úc Ly không rõ tình trạng sức khỏe của y, chỉ thấy y đã yếu đến mức như sắp tắt thở tới nơi. Tuy đã tỉnh lại, nhưng cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Nàng còn muốn tiếp tục nương nhờ Phó gia để ăn no mặc ấm, tất nhiên phải siêng năng hơn chút, chăm sóc người bệnh là việc nên làm.