Chương 37: Thẳng thắn (1)

Đêm đó, Lục Cảnh Hằng cố ý thay một bộ thường phục gọn nhẹ, tuy rằng không mặc y phục dạ hành giống như đêm trước nhưng cũng chẳng khá hơn là bao. Hắn lén lút lẻn vào cung cấm, thành thạo tránh né thị vệ đến bên cạnh Mộ Ly Phong.

Thực ra, để có thể dễ dàng gặp Mộ Ly Phong vào ban đêm, ba tháng trước Lục Cảnh Hằng không hề nhàn rỗi. Mỗi đêm hắn đều đến hoàng cung dò đường, cuối cùng cũng nắm rõ quy luật tuần tra các nơi trong cung.

Thế nhưng, chưa kịp để hắn đi tìm Mộ Ly Phong thì y đã chuyển đến Thái Cực Cung dưỡng bệnh. Khu vực Thái Cực Cung có ám vệ, Lục Cảnh Hằng không chắc chắn bản thân có thể không bị phát hiện, thế nên mới kéo dài đến khi Mộ Ly Phong khỏi bệnh rồi mới đến đưa băng tằm cổ.

Lúc Lục Cảnh Hằng đến Tử Mạch Điện, cửa sổ vẫn mở như hôm qua. Trong phòng không thắp đèn nhưng lại đặt vài viên dạ minh châu tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Lục Cảnh Hằng thấy Mộ Ly Phong đang ngồi bên giường yên lặng nhìn mình, cuối cùng hắn cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn đoán không sai, quả nhiên Mộ Ly Phong đang đợi hắn đến, điều này chứng tỏ Mộ Ly Phong đã tin bảy phần mười những gì hắn ghi trong thư.

"Ly Phong." Lục Cảnh Hằng mặt dày mày dạn tiến đến, ngồi xuống bên cạnh y.

Lần này Lục Cảnh Hằng không điểm huyệt ngủ của cung nữ, hắn biết Mộ Ly Phong sẽ sắp xếp ổn thỏa, không cần phải lo lắng gì cả.

Mộ Ly Phong khẽ gật đầu: "Lục nhị ca."

Lục Cảnh Hằng nghe xong có hơi thất vọng, nhưng dù sao Lục nhị ca cũng thân thiết hơn Lục tướng quân, nghĩ vậy hắn lập tức vui vẻ trở lại. Không vội, cứ từ từ rồi có một ngày Mộ Ly Phong sẽ thân thiết với hắn đến mức không phân biệt được ngươi và ta.

Đè nén ảo tưởng mộng mơ trong lòng, Lục Cảnh Hằng hỏi chuyện chính: "Những thứ đó ngài đã xem chưa?"

"Xem rồi." Mộ Ly Phong cảm thấy hơi mệt, y dựa vào đầu giường. Lục Cảnh Hằng vội vàng lấy gối mềm đến lót sau lưng y, lại kéo chăn đắp cho y. Ban đêm lạnh, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, cho dù Mộ Ly Phong đã mặc y phục khá dày.

Mộ Ly Phong thấy hắn làm một loạt động tác thuần thục như thể đã làm vô số lần, y khẽ cụp mắt xuống, hàng mi run run.

"Mấy tờ giấy đó là chuyện gì? Còn nữa, tại sao ngươi lại biết cách niêm phong?" Mộ Ly Phong nhỏ giọng hỏi.

Lục Cảnh Hằng sờ mũi: "Ta nói rồi ngài đừng có không tin."

"Ngươi nói đi." Mộ Ly Phong ngẩng đầu lên nhìn hắn: "Ngươi có đang lừa ta hay không, ta có thể nhìn ra được."

Lục Cảnh Hằng gật đầu, cũng không nghi ngờ lời y nói, hắn ghé sát vào tai Mộ Ly Phong, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: "Cách niêm phong và phương pháp làm chữ biến mất là ngài dạy ta, nội dung trên những tờ giấy đó là do chính tay ngài viết. Ly Phong, ngài có biết thế nào là trở về quá khứ không?"

Mộ Ly Phong nghe vậy chợt khựng lại, lập tức trở nên nghiêm túc. Y vội vàng đẩy Lục Cảnh Hằng ra, đứng dậy đóng cửa sổ lại, sau đó chỉ vào gian ngoài nói mình cần đi ra kia một lát. Chuyện này vô cùng quan trọng, lại liên quan đến chuyện thần quái, y không thể không thận trọng. Lục Cảnh Hằng lập tức hiểu ý của Mộ Ly Phong, ngoan ngoãn ngồi tại chỗ chờ đợi, nhìn Mộ Ly Phong đi ra ngoài.

Mạn Thảo đang canh giữ bên ngoài thấy công tử nhà mình đi ra, nàng biết ngay có chuyện nên lập tức ngồi dậy từ trên giường nhỏ. Mộ Ly Phong nhẹ nhàng dặn dò vài câu, sau đó trở về phòng trong đóng cửa lại.

Ban đầu Mộ Ly Phong chỉ cho rằng dưới trướng Lục Cảnh Hằng có người rất lợi hại, cho nên mới có thể điều tra được những tin tức này. Tuy rằng y nghi ngờ văn phong của Lục Cảnh Hằng rất giống mình, nhưng cũng chỉ cho rằng hắn vô tình nhìn thấy sổ tay của y ở đâu đó rồi học theo cách hành văn của y. Không ngờ, sự thật lại khó tin đến vậy. Vì thế, những lời này cần phải tìm một nơi an toàn hơn để nói rõ.

Mộ Ly Phong dứt khoát kéo Lục Cảnh Hằng đến bên giường, thẳng tay ấn hắn xuống giường, bản thân y cũng vừa nằm xuống theo vừa vươn tay kéo tấm màn tối màu ra che kín giường. Lục Cảnh Hằng hoàn toàn ngây người, đây là đồng, đồng sàng cộng chẩm*?

(*) Thành ngữ: Đầu ấp tay gối, chung chăn chung gối.

Hạnh phúc đến quá đột ngột.