“Đúng là rất nhạy bén." Một bóng đen đột nhiên lướt qua, Mộ Ly Phong còn chưa kịp cảnh giác đã có hơi thở ấm nóng phả vào bên tai, kèm theo đó là một câu nói rất khẽ.
Mộ Ly Phong khựng lại, nhận ra giọng nói này có chút quen tai. Y chậm rãi nghiêng đầu, mượn ánh trăng muốn nhìn rõ dung mạo của đối phương. Thế nhưng trên mặt người nọ đang đeo một chiếc mặt nạ bạc, chỉ để lộ ra một cái miệng.
Mộ Ly Phong: "..." Nhìn bộ dạng này của người đến, quả thật giống một thích khách đang mặc y phục dạ hành. Nhưng mà giọng nói này chẳng phải là của tên Lục lão lưu manh kia sao?
"Thích khách” không đợi Mộ Ly Phong kịp nói gì, đã đưa tay nắm lấy cằm y. Hắn không dám dùng sức mạnh, chỉ hơi ép Mộ Ly Phong há miệng. Mộ Ly Phong không biết hắn muốn giở trò gì, trong lòng nhanh chóng suy tính.
Dù là khả năng nào, vị Lục tướng quân này hẳn là không muốn lấy mạng y, thay vì phản kháng, chi bằng cứ xem hắn định làm gì. Hơn nữa Mộ Ly Phong chắc chắn tên lưu manh này có hứng thú với mình, vì vậy sẽ không nỡ làm gì quá đáng.
…Trừ phi tên này mất hết nhân tính muốn cưỡng bức y.
Mộ Ly Phong vội vàng gạt bỏ suy nghĩ kỳ quái đó, Lục gia đời đời trung nghĩa, chắc chắn không thể nuôi dạy ra loại con cháu
vô pháp vô thiên* như vậy.
(*) Thành ngữ chỉ những kẻ ngỗ ngược, coi trời bằng vung. "Thích khách" không quan tâm lúc này Mộ Ly Phong đang nghĩ gì, hắn nhanh chóng nhét một thứ giống như viên thuốc vào miệng Mộ Ly Phong, ép y nuốt xuống. Mộ Ly Phong chỉ cảm thấy đầu lưỡi nếm được vị ngọt ngào, sau đó không còn cảm giác gì nữa.
Nuốt xong viên thuốc, dường như không có chuyện gì xảy ra.
"Ngươi cho ta ăn cái gì thế?" Mộ Ly Phong nhíu mày gạt bàn tay đang sờ soạng trên cằm mình, thấp giọng hỏi.
"Thích khách" cong môi: "Đương nhiên là thứ tốt."
Hắn nói xong thì định rời đi, nhưng Mộ Ly Phong nhanh tay lẹ mắt túm lấy tay hắn. Đây có lẽ là lần đầu tiên đối phương bị người ta tóm được, hắn kinh ngạc quay đầu nhìn Mộ Ly Phong, không ngờ lại có người phản ứng nhanh như vậy.
Mộ Ly Phong cũng hơi sững sờ, y quả thật không ngờ mình thật sự có thể bắt được đối phương. Y nhanh chóng hoàn hồn, tay khẽ động một cái đã hất bay chiếc mặt nạ trên mặt Lục đại đồ tể xuống, động tác nhanh gọn chính xác.
Lần này đến lượt Lục Cảnh Hằng ngây người.
Mấu chốt là vẻ mặt của Mộ Ly Phong rất thản nhiên, như thể đã sớm đoán được thân phận của hắn. Lục Cảnh Hằng nhất thời cảm thấy nghẹn khuất, hắn đã cố ý thay đổi giọng nói, tại sao Mộ Ly Phong lại đoán ra được chứ? Kiếp trước cũng vậy, dù hắn có ngụy trang thế nào, Mộ Ly Phong vẫn luôn nhận ra hắn.
Ban đầu hắn cho rằng chỉ là Mộ Ly Phong quá hiểu hắn, không ngờ kiếp này mới gặp mặt một lần, lớp ngụy trang của hắn đã bị y nhìn thấu. Mộ Ly Phong thông minh như vậy, trách không được tên Dật Vương lòng lang dạ sói kia lại muốn ra tay với y.
Lục Cảnh Hằng không biết kiếp trước Mộ Ly Phong nhìn ra Dật Vương muốn mưu quyền soán vị từ khi nào, nhưng có thể khẳng định Dật Vương luôn đề phòng y. Mấy năm nay thân thể của Mộ Ly Phong luôn không tốt, chính là vì Dật Vương lo sợ sau khi y khỏe mạnh sẽ trở thành kẻ thù cản trở ông ta soán vị, cho nên đã cấu kết với cung phi hạ độc y.
Thế nhưng đến tận sau khi Mộ Ly Phong chết, Lục Cảnh Hằng và Thái tử hợp sức điều tra mới biết được những chuyện này. Thậm chí bọn họ có thể điều tra được các manh mối đó cũng là nhờ vào sự chỉ dẫn từ quyển sổ tay trong di vật của Mộ Ly Phong. Lúc đó Lục Cảnh Hằng xem sổ tay xong mới biết Dật Vương vậy mà lại muốn cướp ngôi.
Ai có thể tin được vị Dật Vương điện hạ ôn nhuận như ngọc, phong lưu phóng khoáng này lại nhăm nhe đến ngai vàng chứ? Ông ta là tiểu nhi tử của tiên đế, là huynh đệ duy nhất còn sống của đương kim Hoàng đế, rất được Hoàng đế tin tưởng. Hơn nữa, trong những năm qua ông ta vẫn luôn không nhúng tay vào việc triều chính, trong mắt bất kỳ ai, vị hoàng thúc này đều là một văn nhân say mê thơ ca, chứ không phải một chính trị gia tham lam quyền lực.Mộ Ly Phong nhướng mày, đặt mặt nạ xuống, giọng điệu hờ hững: "Lục đại tướng quân nửa đêm đến đây là muốn làm gì?"
Lục Cảnh Hằng nghẹn lời không đáp.
"Lần trước gặp mặt, Lục tướng quân thận trọng từ lời nói đến hành động, vốn tưởng rằng tướng quân là người trầm ổn như cây tùng, không ngờ sau lưng lại đen tối như vậy." Mộ Ly Phong nói sâu xa: "Thật khiến người ta bất ngờ."
Lục Cảnh Hằng nghe xong thì sởn gai ốc, hắn biết nếu lúc này không thành thật trả lời thì sau này sẽ không còn cơ hội nào nữa, chỉ còn cách chờ đợi kiếp độc thân mà thôi.