Chương 29: Tặng thuốc (2)

Mộ Ly Phong ngoan ngoãn gật đầu, mặc dù y cảm thấy bản thân vẫn luôn cố gắng dưỡng bệnh, chẳng hề làm bậy.

Việc Hoài Vương từ Thái Cực Cung dọn về Tử Mạch Điện của Trọng Hoa Cung để dưỡng bệnh rất nhanh đã truyền khắp trong ngoài cung. Là tiểu bối được Hoàng đế yêu thương nhất, Mộ Ly Phong là đối tượng bị mọi người dòm ngó nhiều nhất ở Kinh Thành, một chút động tĩnh nhỏ cũng có thể ngay lập tức lan truyền khắp nơi.

Hiện giờ Hoài Vương dọn về nơi ở của mình, những người tinh ý lập tức hiểu ra Hoài Vương đã khỏi bệnh, vội vàng chuẩn bị quà mừng rồi đưa đến. Mấy vị Hoàng tử cũng vội vã hồi cung đến thăm Mộ Ly Phong.

Sinh bệnh hay khỏi bệnh đều long trọng như nhau, Mộ Ly Phong cũng rất bất đắc dĩ. Đáng tiếc cơ thể là thứ mà bản thân không thể lựa chọn, nếu được y cũng muốn mình có một cơ thể khỏe mạnh.

Nhưng trong cái rủi lại có cái may, nếu không phải vì y bệnh tật yếu đuối, Hoàng đế cũng không thể luôn đối xử tốt với y như hiện tại, dù sao cũng sẽ có chút kiêng dè. Hiện giờ y ốm yếu, e rằng ngay cả con nối dõi cũng không thể lưu lại, đương nhiên không còn mối đe dọa gì.

Mộ Ly Phong tiễn nhóm người đến thăm cuối cùng trong ngày hôm nay, y nhìn đồng hồ nước, thầm nghĩ chắc hôm nay sẽ không còn ai đến nữa. Sau khi dùng xong bữa tối, Mộ Ly Phong bảo mọi người lui ra ngoài điện, chỉ cần không phải lúc bị bệnh, y đều không thích có người hầu hạ bên cạnh khi nghỉ ngơi.

Mạn Thảo và Tĩnh Nhữ yên lặng lui xuống, nhẹ nhàng khép lại cửa nội điện. Sau đó Tĩnh Nhữ nằm trên chiếc giường nhỏ ở gian ngoài để trực đêm, còn Mạn Thảo thì về phòng nghỉ ngơi.

Mộ Ly Phong nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh, xác định mọi người đã đi rồi, y mới khoác áo đứng dậy bước đến bên cạnh nhuyễn tháp rồi ngồi xuống, nhẹ nhàng mở cửa sổ ra.

Mưa thu sắp đến, nhưng bên ngoài không hề oi bức. Trong không khí có một tầng hơi ẩm, ban đêm gió lạnh thổi qua, Mộ Ly Phong rùng mình một cái. Y kéo chặt vạt áo, lấy ra một quyển sách từ dưới chiếc bàn nhỏ trên nhuyễn tháp. Nương theo ánh trăng mờ ảo không đủ để nhìn rõ chữ trên sách, chẳng qua Mộ Ly Phong không để ý, y đưa quyển sách lên mũi ngửi nhẹ rồi khẽ nhíu mày.

Quả nhiên không phải ảo giác, y luôn cảm thấy có một mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng quanh giường đệm, chính là mùi hương từ quyển sách này.

Đây là quyển sách mà Mộ Ly Phong đọc trước khi bị bệnh. Lúc đó y đọc được một nửa thì vài đứa trẻ sống ở Trọng Hoa Điện bỗng nhiên cùng nhau chạy đến tìm y chơi. Mấy đứa nhỏ này thích nghe y kể chuyện nhất, thỉnh thoảng lại đến quấy rầy.

Vì quyển sách không thích hợp cho trẻ con xem, nên Mộ Ly Phong bất đắc dĩ đành phải tiện tay nhét nó xuống gầm bàn. Sau đó xảy ra chuyện của Thái tử, y bị nhiễm phong hàn, dưỡng bệnh ở Thái Cực Cung, mười ngày không về Tử Mạch Điện, quyển sách này chắc là đã bị người ta động tay động chân.

Mộ Ly Phong âm thầm thở dài, không biết là ai đã làm chuyện này. Tuy y không ở Tử Mạch Điện, nhưng nơi đây vẫn luôn được canh phòng nghiêm ngặt, cho dù bởi vì y dưỡng bệnh ở bên ngoài mà có chút sơ hở thì cũng không đến mức có thể để người ta dễ dàng ra tay. Chỉ e là trong số những người bên cạnh y đã xuất hiện kẻ phản bội.

Tuy rằng cửu bệnh thành y* nhưng Mộ Ly Phong vẫn không phân biệt được tác dụng của mùi hương kỳ lạ này. Không biết công dụng, đương nhiên cũng không thể phỏng đoán là ai đã ra tay. Dù sao mỗi một người nhìn y không vừa mắt đều có những chỗ không vừa mắt khác nhau, mức độ căm ghét y cũng có sự khác biệt.

(*) Tục ngữ chỉ người bệnh lâu đến nỗi biết một chút kiến thức y khoa.

Mộ Ly Phong đặt sách xuống, suy nghĩ xem có nên trực tiếp trình lên Hoàng đế hay không. Đúng lúc này, một tiếng động sột soạt truyền đến, tuy rất nhỏ nhưng Mộ Ly Phong lại nắm bắt được. Y lập tức quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không chắc chắn tiếng động đó là do côn trùng hay con người. Thế nhưng nghe không giống tiếng gió thổi qua bụi cỏ, mà giống như có thứ gì đó đang di chuyển ma sát với cỏ cây.