Bệnh tình của Mộ Ly Phong sau khi trải qua một trận sốt cao đã nhanh chóng khỏi hẳn. Chẳng qua là bởi vì Mộ Ly Phong mang thể nhược trời sinh nên cả người nhìn qua vẫn ốm yếu xanh xao. Hơn nữa bệnh đi như rút tơ, mà cái tơ của y sợ là sẽ rút lâu hơn người thường một chút.
Một ngày nọ, lúc Hoàng đế đến thăm Mộ Ly Phong, y đưa ra ý muốn trở về Tử Mạch Điện để tĩnh dưỡng.
"Ngươi vẫn chưa khỏi hẳn đâu." Hoàng đế không mấy tán thành: "Có phải kẻ nào không biết điều nói nhảm nhí gì đó trước mặt ngươi không? Ngươi cứ yên tâm ở đây dưỡng bệnh, trẫm sẽ xử lý những kẻ lắm miệng kia."
Mộ Ly Phong có chút bất đắc dĩ: "Cữu cữu nghĩ sai rồi, không có ai nhiều lời ở trước mặt nhi thần cả."
Hoàng đế ban đầu không tin, nhưng sau khi cẩn thận đánh giá thần sắc của Mộ Ly Phong, phát hiện y nói những lời này với vẻ mặt rất thản nhiên, rõ ràng không phải nói suông để dỗ dành ông.
"Thật sự không có à?"
Mộ Ly Phong lắc đầu: "Bệnh của nhi thần đã khỏi gần hết rồi, hiện giờ chỉ là có chút yếu ớt. Thái Cực Cung người ra người vào, ồn ào náo nhiệt, không bằng Tử Mạch Điện yên tĩnh càng thích hợp cho nhi thần dưỡng bệnh hơn. Cữu cữu..." Y tha thiết nhìn chằm chằm Hoàng đế, nhìn đến mức Hoàng đế lập tức mềm lòng.
"Được rồi được rồi, để thái y tới xem cho ngươi, nếu quả thật đã khỏi gần hết, trẫm sẽ cho phép ngươi dọn về.”
Lúc này Mộ Ly Phong mới thở phào nhẹ nhõm, nếu còn tiếp tục ở đây, y sợ quay qua quay lại Hoàng hậu sẽ phát điên. Hiện giờ người quản lý cung vụ là Hoàng hậu, tuy rằng vì nể mặt Hoàng đế, bà ấy sẽ không làm khó Mộ Ly Phong, nhưng cũng chỉ là không làm khó mà thôi. Ngày thường mọi việc đều chiếu theo quy củ mà làm, có dụng tâm hay không vẫn khác nhau rất nhiều.
Ví dụ như việc ban thưởng đồ dùng vào những dịp lễ trong năm, nếu dụng tâm sẽ đưa những đồ vật mà các chủ tử trong cung yêu thích, không dụng tâm thì cứ ấn theo quy tắc mà làm. Đồ vật đưa tới khiến người ta không bắt bẻ được chỗ sai nhưng cố tình lại chính là thứ mà Mộ Ly Phong chán ghét, như thế y biết đi nơi nào nói lý lẽ?
Y ghét màu xanh lam, người ta cứ đưa cho y vải vóc màu xanh lam, chạy đi lý luận với họ cũng không đúng. Người ta đường đường là Hoàng hậu, là một nữ nhân, không có đạo lý phải ngày ngày nhớ kỹ một nam tử thích cái gì hay không thích cái gì, để tránh bị người ngoài hiểu lầm là có tư tình gì đó.
Hoàng hậu có nhiều cách để khiến Mộ Ly Phong khó chịu, nhưng y lại không có tâm tư đối đầu với Hoàng hậu. Thân thể y vốn không tốt, lười hao tâm tổn sức, hơn nữa làm loạn lên đến cuối cùng người bị kẹp ở giữa là Thái tử sẽ rất khó xử, việc này cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tình cảm huynh đệ sâu đậm đến mấy cũng không chịu nổi sự hao mòn, dù sao người ta cũng là mẫu tử thân sinh, nói cho cùng Mộ Ly Phong chỉ là một người ngoài.
Những ngày này Thái Y Viện vẫn luôn để lại hai vị thái y ở đây luân phiên chờ đợi, chỉ sợ lúc nào đó đột nhiên Mộ Ly Phong cần được chẩn mạch. Vì vậy Hoàng đế vừa lên tiếng, không bao lâu đã có một vị thái y đi vào.
Sau khi bắt mạch cho Mộ Ly Phong xong, ông ấy quỳ xuống rồi đáp: "Bệnh phong hàn của Hoài Vương điện hạ đã khỏi gần hết, hiện giờ chỉ cần tĩnh dưỡng là được. Ngày thường phải chú ý giữ ấm, không thể nhiễm lạnh nữa."
"Trẫm biết rồi." Hoàng đế phẩy tay cho thái y lui xuống, quay đầu nói với Mộ Ly Phong: "Khâm Thiên Giám nói rằng vài ngày nữa sẽ có một trận mưa thu kéo dài, một mình ngươi ở Tử Mạch Điện không có người trông nom, nhớ phải tự lo liệu cho bản thân."
Lời này chẳng khác nào nói thẳng ra rằng, mấy ngày nữa trời sẽ trở lạnh, dù không có trưởng bối trông chừng, ngươi cũng không được tùy ý làm bậy, phải cố gắng dưỡng bệnh cho tốt, nếu còn bệnh nữa thì xem trẫm xử lý ngươi thế nào.