Chương 27: Không biết xấu hổ (3)

Trên đường đi, Lục Cảnh Hằng kiếm cớ bế Lục Xảo Thư một đoạn, nhỏ giọng nói bên tai nàng vài câu, đại khái là bảo nàng thường xuyên nhắc đến hắn trước mặt Mộ Ly Phong. Lục Xảo Thư cười gian xảo, cũng nhỏ giọng nói: "Nhị ca, huynh yên tâm, ta nhớ rồi. Hôm qua ta đã khen huynh trước mặt biểu ca đó!”

"Làm tốt lắm." Lục Cảnh Hằng rất hài lòng.

Mấy tháng nay, hắn đã dày công dạy dỗ muội muội khiến tiêu cô nương ngây thơ, trong sáng hiểu được không ít chuyện. Bây giờ hai huynh muội cấu kết với nhau, e là người trong phủ Trung Quốc công vẫn mù mờ không biết gì.

Mạn Thảo đi theo tiễn người, lông mày khẽ động, nàng ngước mắt nhìn hai huynh muội đang thì thầm to nhỏ, rồi lại cụp mắt xuống. Tuy nàng không nghe thấy họ nói gì, nhưng vẻ mặt của Lục tiểu thư giống như mèo con vừa ăn vụng, trông rất đáng yêu.

Thấy sắp đến cổng cung, Lục Cảnh Hằng bèn đặt muội muội xuống: "Muội cứ đi chơi đi, nhị ca về trước đây, đồ chơi muội muốn ta đều giữ cho muội rồi.”

"Đa tạ nhị ca!" Lục Xảo Thư vẫy tay với Lục Cảnh Hằng xong, lại vui vẻ dẫn theo đám cung nhân đi xem chim.

Được nhị ca khen ngợi, Lục Xảo Thư rất đắc ý, hôm qua trước khi vào cung, nhị ca đã đặc biệt bàn bạc với nàng, có thể khiến Ly Phong biểu ca trở thành nhị tẩu của nàng hay không, là phải xem nàng có đủ cố gắng hay chưa.

Lục Xảo Thư mới năm tuổi vẫn chưa hiểu chuyện nam nữ và hôn nhân đại sự, nhưng nàng biết nếu Ly Phong biểu ca trở thành nhị tẩu của nàng thì y sẽ luôn ở bên cạnh nàng. Không giống như bây giờ, chỉ thỉnh thoảng nàng mới được gặp biểu ca.

"Xảo Xảo về rồi à? Có vừa ý con chim nào không? Ta sẽ cho người đưa đến phủ Quốc công." Hơn nửa canh giờ sau, Mộ Ly Phong nghe thấy tiếng động bên ngoài, bèn đặt sách xuống hỏi.

Mạn Thảo mỉm cười gật đầu: "Nô tỳ đã phân phó xuống dưới, có một con chim sẻ lông vũ sặc sỡ, to bằng nắm tay trẻ con, mũm mĩm như quả bóng, Lục cô nương rất thích nó."

"Vậy thì tốt." Mộ Ly Phong mỉm cười: "Biết ngay là con bé sẽ thích mà.”

Sau khi con chim đó được đưa vào cung, Thất Hoàng tử vì muốn dỗ dành Mộ Ly Phong vui vẻ nên đã cố ý sai người mang đến cho y xem. Y vừa nhìn đã biết tiểu cô nương chắc chắn sẽ thích loại chim này, bèn bảo Mạn Thảo dẫn Lục Xảo Thư đi xem con đó, quả nhiên con bé đã ưng mắt.

Trước đó mẫu phi của Lục Hoàng tử là Cẩn phi cũng từng để ý con chim này, còn nói là muốn tặng cho chất nữ nhà mẹ đẻ. Nhưng Hoàng đế nghe nói Mộ Ly Phong xem chim sẻ xong thì rất thích nên nhất quyết không đồng ý. Dù sao cũng là đồ trong cung, Cẩn phi không có quyền tự ý ban thưởng cho người khác, Hoàng đế không đồng ý, bà ta đành phải từ bỏ ý định.

Thật ra Cẩn phi cũng không thật sự thích, chỉ là nghe nói Mộ Ly Phong vừa ý nên mới muốn nẫng tay trên thôi. Tuy bà ta lấy cớ rất hay nhưng tiếc là Hoàng đế không dễ bị mắc lừa.

Bây giờ Mộ Ly Phong tặng con chim sẻ đó cho Lục Xảo Thư, Cẩn phi chắc chắn sẽ tức giận hai ba ngày rồi lại lấy cớ bị bệnh để Hoàng đế đến thăm. Chiêu này thường xuyên được Cẩn phi sử dụng nhất nhưng bà ta quên mất, dùng một chiêu trò quá nhiều lần sẽ chỉ khiến người ta chán ghét.

Mạn Thảo thấy Mộ Ly Phong vui vẻ, lại kể thêm vài chuyện thú vị, ví dụ như chuyện xảy ra lúc Lục Xảo Thư và Lục Cảnh Hằng rời đi, hay như chuyện hai huynh muội tình cảm rất tốt, cứ ghé tai vào nhau nói nhỏ.

"Lục tướng quân đúng là thương yêu Xảo Xảo, còn đích thân bế con bé đi một đoạn đường." Mộ Ly Phong nghe xong, nụ cười dần nhạt đi, y thản nhiên nói. Mạn Thảo không biết vì sao đột nhiên Mộ Ly Phong lại mất hứng, chỉ đành im lặng. Đúng lúc Tĩnh Nhữ bưng bát thuốc đến, Mạn Thảo bèn hầu hạ Mộ Ly Phong uống thuốc.Mộ Ly Phong cúi đầu uống hết thuốc, nói một tiếng mệt rồi. Sau đó các cung nữ vội vàng đỡ y nằm xuống, tiếp đến lặng lẽ lui ra ngoài, chỉ để lại một người ở trong phòng hầu hạ.

Mộ Ly Phong xoay người quay mặt vào tường, biểu cảm bình tĩnh.

Tên Lục Cảnh Hằng này quả nhiên là không có ý tốt. Hèn gì hôm qua y luôn cảm thấy Xảo Xảo giống như cố tình nhắc đến nhị ca của nàng, hóa ra là do Lục Cảnh Hằng chỉ đạo. Chẳng qua là y không biết, rốt cuộc tên đó đang tính toán điều gì.

Vì quyền thế sau lưng y, hay là vì... con người y?