Chương 29: Thay đổi nhân sinh của người

Dư Ngữ Nhu? Sao cô ta lại ở đây? Không thể nào. Rõ ràng người phụ nữ đó vẫn còn ở nước ngoài, nếu cô ta về nước, không lý nào bà không biết. Thẻ ngân hàng bà đưa cho Dư Ngữ Nhu vẫn đang được sử dụng tại nước ngoài, từng giao dịch đều thể hiện rõ. Thẩm Mạn không tin cô gái đó có thể thoát khỏi sự kiểm soát của bà mà trở lại bên cạnh Diệp Hoán!

Người cuối cùng bước vào là Diệp Húc. Vừa thấy tình hình trong sảnh, hắn lập tức bước đến bên Đồng Linh, quan tâm hỏi: “Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?”

Sự xuất hiện của hắn khiến ánh mắt những người xung quanh càng thêm kỳ lạ.

Ai mà chẳng biết Diệp Húc là con riêng của nhà họ Diệp. Quan hệ giữa hắn và Diệp Hoán vốn lạnh nhạt, lần trước còn gây ra vụ rùm beng khi rời khỏi Diệp gia, coi như đã hoàn toàn tuyệt giao.

Cô gái bị thiếu gia nhà họ Tống tỏ tình, chẳng lẽ lại dính dáng đến cả hai anh em Diệp gia?

Được xem kịch hay thế này, ai cũng dựng tai lên lắng nghe.

“Không có gì cả.” Đồng Linh mỉm cười với Diệp Húc, rồi quay sang giải thích với bà Tống: “Bà hiểu nhầm rồi. Tôi không phải Dư Ngữ Nhu, tôi là em gái cô ấy – Dư Linh.”

“Dư Linh?”

“Là người đóng thế à?”

“Người Diệp Hoán tìm để thay thế bạn gái?”

Sức mạnh của tin đồn thật đáng sợ. Đồng Linh chỉ mới nói cho Cố Vấn Vi biết, thế mà không lâu sau, tin tức đã lan ra khắp đám thiên kim nhà giàu trong bữa tiệc. Vừa nghe xong, các cô gái ấy lập tức thì thầm bàn tán, rồi lại bị những người xung quanh bắt sóng.

“Là người thay thế thật à?”

Đám đàn ông thì kinh ngạc. Một người đẹp thế này mà lại đi làm thế thân? Gã đàn ông nào mù mới coi cô là vật thay thế chứ?

Diệp Hoán bị mọi người nhìn bằng ánh mắt kỳ quặc, đành phải tiếp lời: “Đúng, cô ấy không phải Dư Ngữ Nhu.”

Những cậu ấm cùng tầng lớp với Diệp Hoán – bạn bè thân thiết trong giới – đều rất quen thuộc với Dư Ngữ Nhu. Ban đầu ai cũng nghĩ người bên cạnh Diệp Hoán chính là cô, còn khen dạo này đẹp hơn trước, làm người khác cũng rung rinh. Ai ngờ lại là em gái?

“Diệp Hoán đúng là cặn bã.” Giang Thần Duệ nhếch môi, mắt vẫn không rời khỏi Đồng Linh. “Một Dư Ngữ Nhu chưa đủ, còn muốn chơi trò chị em hoa, rác rưởi!”

“Trước đây tôi còn tưởng hắn thật lòng với Ngữ Nhu. Bây giờ nhìn lại…” Hồng Tuấn cũng bực mình mắng: “Chơi thế thân mà bảo là yêu thật? Lấy cớ nɠɵạı ŧìиɧ thôi còn gì? Đáng khinh!”