Cô giống như bước ra từ giấc mơ của anh. Và Diệp Húc đã đặt môi mình lên giấc mơ đó.
Anh để cô có thời gian thích nghi. Suốt nhiều ngày không nhắn lấy một tin. Anh biết chuyện hợp đồng thế thân, biết cô đang dùng thân phận Dư Linh thực tập ở công ty Lục Việt, mỗi ngày đều tự tay nấu ăn, chăm sóc Diệp Hoán… Cô đã làm nhiều đến vậy, vậy mà chưa từng oán trách.
Nhưng vì sao cô không tìm anh? Phải chăng nụ hôn hôm ấy khiến cô sợ hãi? Hay cô thật sự không muốn cho anh cơ hội nào nữa?
Anh không thể bình tĩnh nổi nữa. Lòng anh đã rối từ lâu.
“Quá khứ là quá khứ, hiện tại là hiện tại.” Đồng Linh ngừng trò treo người hệ thống, chậm rãi nói: “Anh không thấy kỳ lạ sao? Anh hôn em, rồi lại mong em giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì? Em không làm được… Em cứ mãi nghĩ đến nụ hôn ấy. Đều tại anh cả! Khiến em nghĩ ngợi linh tinh, khiến em lo sợ tiểu ca ca của em sẽ biến mất, sợ anh đã không còn như xưa nữa…”
Trái tim Diệp Húc như loạn nhịp. Những lời này… lẽ nào là tín hiệu anh mong đợi? Rằng cô cũng có tình cảm với anh, cũng đang nhớ anh?
“Anh sẽ không thay đổi.” Giọng Diệp Húc trầm thấp dịu dàng: “Anh mãi mãi là tiểu ca ca của em.”
Đồng Linh lầm bầm: “Em không muốn nợ anh.”
“Em chưa bao giờ nợ anh cả.” Khóe môi Diệp Húc khẽ cong: “Là anh nợ em.”
Diệp Húc cảm thấy mãn nguyện. Hóa ra không chỉ mình anh đắm chìm trong giấc mơ ấy – cô cũng vậy.
“Vậy… chúng ta vẫn như trước kia?” Đồng Linh khẽ hỏi.
“Chưa từng thay đổi.” Anh đáp.
Dù miệng nói chưa từng thay đổi, nhưng hành động của Diệp Húc thì không như trước. Anh không còn giữ thế bị động, chờ cô tìm đến. Anh hiểu, nếu còn tiếp tục chờ đợi, thì cô gái ấy sẽ thật sự rời xa anh mãi mãi. Nụ hôn hôm đó đã khiến mọi thứ đổi khác – theo hướng mà anh mong muốn.
Hơn hai tháng trôi qua rất nhanh. Diệp Hoán bình phục gần như hoàn toàn, không thể chịu nổi việc phải nằm viện quá lâu. Mỗi tuần chỉ được gặp bạn gái một lần, ngày nào cũng đối mặt với bác sĩ – hắn biết rõ ai là người đứng sau sắp đặt.
Diệp Húc cuối cùng cũng lộ rõ dã tâm. Không chỉ cản trở hắn gặp Dư Ngữ Nhu, mà còn gây ra sự xáo trộn trong tập đoàn họ Diệp.
Thẩm Mạn dạo gần đây cũng không đến thăm. Ngoài việc Diệp Hoán che giấu tốt, nguyên nhân lớn hơn là vì Diệp Húc đã gây cho nhà họ Diệp một cú đòn nặng.
Anh âm thầm bán tháo toàn bộ cổ phần mình nắm giữ. Một số thành viên hội đồng quản trị bắt đầu nhăm nhe thâu tóm quyền lực. Những người này xưa nay vẫn không hợp với Thẩm Mạn, sự xáo trộn này khiến cả hội đồng trở nên hỗn loạn. Công ty như bị cuốn vào vũng lầy chỉ vì cuộc chiến cổ phần.