Chương 19: Thay đổi nhân sinh của người

Đồng Linh thoáng ngạc nhiên:

“Không cần mang cơm nữa à?”

“Vâng. Bệnh viện có suất ăn dinh dưỡng riêng, tốt hơn cho việc hồi phục.”

“Thế thời gian tập phục hồi là khi nào? Tôi có cần tới hỗ trợ không?”

“Không cần đâu ạ. Có người thân ở bên lại dễ làm bệnh nhân phân tâm, để bác sĩ phụ trách là tốt nhất.”

“…”

Tuyệt vời! Thật ra cô cũng không tha thiết chuyện thăm nom lắm. Mỗi ngày mua cơm mang đến đã là tận tình hết mức. Giờ Diệp Húc sắp xếp đâu ra đó thế này, cô khỏi phải bận tâm gì thêm. Quả nhiên, Diệp Húc chính là “công cụ vạn năng” đỉnh cao!

“Vậy chẳng phải sau này tôi khó gặp Diệp Hoán hơn rồi sao…” Đồng Linh giả vờ buồn bã, giọng như trách móc nhẹ: “Cảm giác chẳng giúp được gì cả…”

Hộ sĩ lập tức an ủi:

“Dư tiểu thư chỉ cần quan tâm tới ngài Hoán là đủ rồi. Tôi tin ngài ấy sẽ sớm hồi phục thôi.”

Đồng Linh gật đầu đồng ý với cách sắp xếp mới, rồi quyết định đổi lịch thăm viện từ mỗi ngày sang mỗi tuần.

Nhưng hộ sĩ còn chưa xong nhiệm vụ, lại nhỏ giọng thêm:

“Về công việc của Dư tiểu thư…”

“Hử? Sao vậy?” Đồng Linh nghiêng đầu thắc mắc.

Hộ sĩ cẩn trọng làm theo chỉ thị từ cấp trên:

“Không biết Dư tiểu thư có cân nhắc tới việc làm ở công ty của ngài Diệp không? Gần đây ngài ấy rất bận, không thể đến thăm cô thường xuyên. Một phần là vì muốn tách khỏi nhà họ Diệp. Giờ đã có công ty riêng, nếu cô đến đó, chắc chắn ngài ấy sẽ rất vui.”

Trong lòng Đồng Linh buồn cười, rõ ràng là Diệp Húc đã biết chuyện cô đang thực tập ở công ty của Lục Việt. Không biết anh ta có nghe mấy lời đồn đại kiểu “vị hôn thê của Lục Việt” chưa nữa.

Thời gian qua cô không liên lạc với Diệp Húc, anh ta cũng im lặng không hỏi gì, cô còn tưởng anh thật sự đã dửng dưng.

“Diệp Húc sao không tự nói với tôi?” Đồng Linh làm bộ u sầu: “Nếu biết sớm có thể đến chỗ anh ấy, thì tôi đã chẳng cần đi tìm Lục Việt rồi.”

Cô thở dài trước mặt hộ sĩ:

“Nhưng giờ tôi làm xong thủ tục vào thực tập, công việc cũng đang ổn định. Nói nghỉ là nghỉ thì không hay… chắc đành gác ý định sang chỗ Diệp Húc lại thôi.”

Hộ sĩ nghe vậy thì sốt ruột hẳn:

“Nếu cô thật lòng muốn đến, mọi vấn đề đều có thể giải quyết được mà.”

“Thôi đi.” Đồng Linh lắc đầu, môi mím nhẹ: “Tôi không muốn làm phiền Diệp Húc nữa… Cứ như vậy mãi, tôi cũng không biết phải cảm ơn anh ấy thế nào…”

Hiểu rõ tâm ý của cấp trên, hộ sĩ không dám lơ là. Vừa nghe cô nói “muốn từ bỏ” liền vội vàng nài nỉ:

“Dư tiểu thư, chỉ cần là vì cô, ngài Diệp có chuyện gì cũng sẵn lòng mà!”

Đồng Linh trừng mắt:

“Cô đâu phải anh ấy, sao nói chắc như đúng rồi thế.”

Nói xong, cô dứt khoát quay lưng rời khỏi bệnh viện.

Tối hôm đó, điện thoại Đồng Linh đổ chuông. Là Diệp Húc gọi đến.