Chương 18: Thay đổi nhân sinh của người

Đồng Linh tỏ rõ vẻ không hài lòng với sự thay đổi của Lục Việt:

“Lục Việt, trước kia anh ngoan ngoãn biết bao, giờ thì cứ như bị chọc một cái là nổi đoá!”

Lục Việt giận đến mức gân trán nổi lên, nén giọng quát:

“Anh nóng nảy? Vậy em thử nói xem là do ai?”

Đồng Linh chẳng buồn đôi co, kéo tay Cố Vấn Vi bỏ mặc Lục Việt đứng đó một mình.

Trước khi rời đi, Cố Vấn Vi còn không quên quay lại ném cho anh ta một cái nhìn khıêυ khí©h. Gương mặt Lục Việt lúc đỏ lúc trắng, khó coi không tả nổi.

Hệ thống m577 ngậm ngùi than thở:

[Hình tượng công tử đào hoa được vạn người mê… sụp đổ hoàn toàn rồi…]

Đồng Linh cũng tặc lưỡi tiếc rẻ:

“Tính ra nếu Lục Việt biết nghe lời một chút, chịu khó chiều mấy chị đại giàu có, thì mình đã mở rộng được thị trường mới rồi. Người ta mê anh ta như điếu đổ, kiếm được đồng nào hay đồng đó… Ấy vậy mà anh ta chẳng chịu phối hợp gì cả!”

m577 rầu rĩ, chỉ muốn ngắt kết nối cho rồi:

[… Cô làm ơn… làm người một chút có được không!]

Dùng nam phụ đi tiếp khách xã giao, có phải việc con người làm đâu? Đã thế, giờ hình tượng còn đổ sập như lâu đài cát gặp sóng. Mở miệng là chua ngoa, cãi tay đôi với khách hàng tiềm năng, đến cả Cố Vấn Vi ngày xưa còn mê mẩn giờ cũng phải quay đầu bỏ chạy, đúng là “cạn lời”.

Cuối tuần, thỉnh thoảng Đồng Linh lại hẹn Tống Tinh Dập ra ôn bài. Khác hẳn với Lục Việt càng lúc càng nóng nảy khó bảo, Tống Tinh Dập lại ngày càng ngoan ngoãn, dễ dạy. Cậu học sinh chăm chỉ ấy khiến Đồng Linh không nỡ không dạy thêm chút gì.

Tống Tinh Dập có vẻ rất thích học, nếu không bị Đồng Linh nghiêm khắc giới hạn thời gian, chắc cậu ta sẽ học suốt ngày không biết mệt.

Lo chú “cún con” quá sức, mỗi lần học xong là Đồng Linh lại chủ động “đóng băng” cậu một thời gian. Có điều, lần nào gặp lại, Tống Tinh Dập cũng dính lấy cô như keo. May mà kỳ thi đại học đang đến gần, lịch ôn thi dày đặc khiến cậu bận rộn hơn hẳn. Thế nhưng dù bận mấy, cậu cũng không quên nhắn nhủ:

“Cô ơi, đợi em thi đậu trường yêu thích, nhất định phải được cô thưởng!”

Đồng Linh không nỡ từ chối. Giúp người là bản lĩnh trời phú của cô mà.

Nếu tính ra, người ít tiếp xúc với Đồng Linh nhất dạo này lại là Diệp Húc.

Nhưng cô biết, Diệp Húc vẫn luôn lặng lẽ theo dõi mọi tin tức liên quan đến cô.

Người chăm sóc Diệp Hoán trong bệnh viện là người của anh ta. Mỗi lần có biến động gì, hộ sĩ đều báo cáo chi tiết về cho Diệp Húc. Bề ngoài thì làm như không quan tâm, nhưng thực tế thì…

Hôm ấy, hộ sĩ nói với cô:

“Dư tiểu thư, sắp tới ngài Diệp Hoán sẽ bắt đầu chương trình phục hồi chức năng. Ngài Diệp đã mời bác sĩ chuyên môn tốt nhất. Việc ăn uống, sinh hoạt đều được chăm lo đầy đủ. Cô không cần đến thăm mỗi ngày đâu, cũng không cần mang cơm nữa.”