Chương 15.1: Thay đổi nhân sinh của người

Nhưng Dư Ngữ Nhu chưa bao giờ thích cầu xin những người đàn ông mà mình không nắm chắc. Nếu bị từ chối, chỉ càng khiến cô thêm khó xử. Thế nên Lục Việt vẫn tạm gác lại.

Nghĩ tới nghĩ lui, Dư Ngữ Nhu tức đến nghẹn cả ngực. Cuối cùng không nhịn nổi nữa, lục ra danh thϊếp của Thẩm Mạn, trực tiếp bấm gọi.

Đường dây thông rồi.

Không bị từ chối khiến cô thoáng mừng, nhưng nhớ đến tất cả khốn cảnh mình đang chịu là do người phụ nữ này giở trò, sự vui vẻ kia ngay lập tức biến thành lửa giận ngút trời.

“Thẩm Mạn! Tôi không ngờ bà lại làm ra chuyện này!” Dư Ngữ Nhu gào lên, không còn giữ nổi bình tĩnh: “Tôi đã đồng ý ra nước ngoài, không liên lạc với Diệp Hoán nữa, vì sao bà còn phải cắt đứt mọi mối liên hệ của tôi với người khác?!”

Thẩm Mạn vốn tưởng là điện thoại công việc, vừa nghe thấy giọng cô ta liền nhíu mày, đầy khó chịu:

“Tôi không biết cô đang nói gì.”

Dư Ngữ Nhu bật cười lạnh:

“Tôi biết bà sẽ không thừa nhận. Nhưng thưa bà Thẩm, bà là tổng tài của tập đoàn Diệp thị, ngay cả khoản tiền vốn đã hứa cho tôi mà cũng cắt xén, có phải quá đáng không?”

“Bà muốn tôi ở lại nước ngoài, nhưng trên tay tôi chỉ còn ít tiền mặt quy đổi, sống chẳng được bao lâu. Tới lúc đó, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc quay về!”

Nghe vậy, Thẩm Mạn lập tức hiểu rõ mục đích, trong lòng càng chán ghét bạn gái của Diệp Hoán:

“Tham lam vô độ. Cô còn muốn bao nhiêu nữa?”

Dư Ngữ Nhu giận đến nghẹn lời. Bà ta phong toả hết tài khoản của cô, còn dám nói cô tham? Cô tham được cái gì cơ chứ!

“Tài khoản của tôi bị bà khoá hết rồi, ngay cả một xu cũng không rút được!”

Thẩm Mạn chẳng buồn tranh cãi, chỉ lạnh lùng hỏi:

“Cô cần bao nhiêu?”

“… Ít nhất hãy trả lại cho tôi khoản tiền ban đầu.”

“Ha.” Thẩm Mạn khinh bỉ: “Khẩu vị không nhỏ.”

Bà ta nói dứt khoát:

“Được. Đây sẽ là lần cuối cùng. Tôi sẽ gửi thẻ qua cho cô. Đừng tìm thêm cớ nữa. Nếu để tôi phát hiện cô còn có ý đồ khác, tôi sẽ khiến cô tay trắng!”

Điện thoại bị cúp rụp.

Dư Ngữ Nhu giận đến méo cả mặt, mãi sau mới nghiến răng nguyền rủa:

“Thẩm Mạn! Con trai bà là của tôi. Bà có chấp nhận hay không thì cũng vậy thôi! Một ngày nào đó, tôi sẽ khiến bà hối hận vì những gì đã làm hôm nay!”

Bên này, sau khi chơi đùa đủ với Tinh Dập, Đồng Linh rốt cuộc cũng tiễn “cún con” ra cửa.

Tinh Dập còn lưu luyến muốn hẹn hôm sau, nhưng cô kiên quyết từ chối.