Văn án: “Muốn tiền ư? Được thôi, nhưng tôi không bao giờ làm ăn thua lỗ.” Hắn chỉ ngồi đó, ánh mắt như đang định giá một món hàng, lạnh lùng soi xét cậu. Bạch Lệ căng thẳng nắm chặt gấu áo, lực đạo mạ …
Văn án:
“Muốn tiền ư? Được thôi, nhưng tôi không bao giờ làm ăn thua lỗ.”
Hắn chỉ ngồi đó, ánh mắt như đang định giá một món hàng, lạnh lùng soi xét cậu.
Bạch Lệ căng thẳng nắm chặt gấu áo, lực đạo mạnh đến mức khiến đầu ngón tay vốn hồng hào trở nên trắng bệch. Cậu rũ mắt bối rối, vành tai đỏ ửng vì xấu hổ.
Thấy vậy, hắn chợt bật cười khẽ: "Lại đây.”
Năm hai mươi tuổi, gia đình Bạch Lệ gặp biến cố lớn, cậu chỉ còn lại một người bà nội đang phải duy trì sự sống bằng máy móc.
Cậu không có tiền, nhưng lại cần rất nhiều, rất nhiều tiền.
Giữa lúc sai lầm chồng chất, cậu và hắn đã nảy sinh mối quan hệ mập mờ.
Hắn thỉnh thoảng lại tìm đến cậu, khi thì ở căn nhà trọ tồi tàn, lúc lại trong phòng khách sạn sang trọng. Hắn cho cậu rất nhiều tiền, cũng dành cho cậu không ít sự quan tâm.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, cậu ngỡ rằng mọi chuyện sẽ dần tốt đẹp, nào ngờ bệnh viện lại báo tin dữ về bà nội. Cùng lúc đó, cậu phát hiện mình đã mang thai.
Cậu hoảng loạn, cô độc không nơi nương tựa, cố gắng tìm đến công ty của hắn. Thế nhưng từ xa, cậu lại nhìn thấy hắn đang ôm ấp một người khác.
Lúc đó cậu mới biết, hắn sắp kết hôn rồi.
Sự bối rối và bất lực trong khoảnh khắc ấy đã hoàn toàn đánh gục cậu. Cậu chợt nhận ra, giữa cậu và hắn chưa bao giờ có một danh phận chính thức, ngay cả đứa bé trong bụng cũng chẳng được ai mong chờ.
Giống như cậu, trên đời này đã chẳng còn ai yêu thương cậu nữa.
Mùa đông năm ấy, cậu giấu hắn rời khỏi Giang Thành, rời bỏ nơi suốt hai mươi năm qua chưa từng cho cậu chút hơi ấm nào.
Tô Đường Ngọc của Tô gia ở Giang Thành nổi tiếng lạnh lùng và cay nghiệt, chẳng ai có thể lọt vào mắt hắn.
Một mùa đông nọ, giới thượng lưu lại xôn xao một tin động trời: tình nhân nhỏ của Tô Đường Ngọc đã bỏ trốn. Việc hắn điên cuồng tìm kiếm người đó suốt cả năm trời khiến ai nấy đều kinh ngạc và bàn tán không ngớt.
Bốn năm sau, cũng vào mùa đông, Tô Đường Ngọc đến một thành phố lân cận công tác. Một cậu bé nhỏ xíu mặc áo khoác bông dày cộp nhảy nhót chạy đến bên hắn: "Chú ơi, lon nước của chú cho cháu xin được không ạ?”
Hắn cúi đầu nhìn chiếc túi vải nhỏ đã mở sẵn trong tay đứa bé, chưa kịp phản ứng thì chợt thấy một bóng người gầy gò hớt hải chạy tới từ xa.
“Xin lỗi, cháu bé không hiểu chuyện." Người đó ngồi xổm trước mặt hắn, ôm lấy đứa bé. Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cậu hoảng hốt vội vàng toan bỏ chạy: "Cục cưng, không được tùy tiện xin đồ của người khác.”
“Nhưng mà bố ơi, cái vỏ chai của chú ấy bán được nhiều tiền lắm.”
Người mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu, vậy mà lại kết hôn sau lưng hắn, còn sinh cả con.
Tô Đường Ngọc đứng chôn chân tại chỗ, nắm đấm siết chặt đến mức run rẩy không ngừng.
Tô Đường Ngọc cứ ngỡ mình sẽ nhanh chóng quên đi, nhưng hắn thừa biết đối phương đã ở bên người khác. Vậy mà mượn hơi men làm càn, hắn vẫn tuyệt vọng vứt bỏ mọi lòng tự trọng mà phát điên: "Người đó để em phải nhặt rác kiếm sống cùng con, sao em chưa từng nghĩ đến việc tìm tôi?”
“Bạch Lệ, nếu em đã có thể đi nhặt đồng nát, sao không thể nhặt cả tôi về?”
Note nho nhỏ:
1. Khi các bạn đọc giả yêu quý đọc truyện có bất kỳ vấn đề nào đừng vội đánh giá thấp sao mà tội chúng tớ, vui lòng báo lại với chúng tớ bằng cách cmt hoặc ib để bọn mình phi tới sữa chữa ngay lập tức nhaaa.
2. Nhiều bộ đã hoàn thành nhưng vẫn chưa được duyệt hoàn nên chưa thế lên bán combo. Các bạn đọc giả có thể check chương mới nhất có chữ "- Hoàn -" xuất hiện trong tên chương là bộ truyện đã đăng xong, mọi người có thể tham khảo đọc theo chương để theo dõi ạ.
Gương vỡ lại lành thụ nhu nhược nữa thôi rồi