"Ba ơi, hôm nay chúng ta ra ngoài chơi sao?"
Chiêu Chiêu đứng bên giường, ngoan ngoan giơ tay lên để Sở Chi Ý giúp cậu bé mặc chiếc áo khoác nhỏ.
Sở Chi Ý chỉnh cổ áo cho bé, nói: "Đúng rồi, chúng ta ra ngoài chơi và tiện thể gặp một người."
Đôi mắt to đen láy như quả nho của Chiêu Chiêu chớp chớp: "Gặp ai vậy ba?"
Sở Chi Ý cẩn thận cài từng chiếc cúc áo nhỏ cho bé: "Người nhà của ba lớn con, có thể coi là nửa người ông của con, có lẽ con vẫn còn nhớ."
Chiêu Chiêu nghiêng đầu nghĩ một lúc rồi lắc đầu: "Ba ơi, con không có ấn tượng."
Chiêu Chiêu nắm lấy áo cậu, kéo kéo, hỏi: "Ba ơi, sao tự nhiên chúng ta lại đi gặp ông này làm gì?"
Sở Chi Ý nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tươi tắn như quả dưa non trước mặt, không thể nói thật, bèn bảo: "Nuôi con heo vàng nhỏ này tốn tiền quá, ba hết tiền rồi, đi tìm họ xin một ít."
Câu này cũng không hẳn là lừa.
Từ khi Chiêu Chiêu xuyên đến, Sở Chi Ý mới biết nuôi một đứa trẻ lại tốn kém như vậy.
Mọi thứ chỉ cần dính dáng đến hai chữ mẹ và bé là giá cả sẽ tăng chóng mặt. Đứa bé này thậm chí còn chưa cai sữa bột, Sở Chi Ý thuận theo thói quen của bé mà mua nhãn hiệu bé thường uống, kết quả một lon sữa bột còn đắt hơn cả giá vàng hiện tại.
Thế này không phải là con thú nuốt vàng thì là gì?
Thu nhập của cậu không ổn định, thỉnh thoảng có tiền kiếm được, nhưng phần lớn thời gian đều là làm việc không công vì lòng tốt. Hơn nữa, cậu vốn tiêu xài hoang phí, không bao giờ có kế hoạch, những lúc tình thương dâng tràn, quyên góp cho động vật hoang dã có thể quyên hết nửa tiền ăn.
Sau khi Chiêu Chiêu đến, Sở Chi Ý không còn làm từ thiện nữa.
Cậu bận nuôi heo rồi.
Chiêu Chiêu nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, nói: "Ba ơi, ba hết tiền rồi."
Sở Chi Ý véo má bé, cảm giác mềm mại dễ chịu, cậu cười nói: "Đúng vậy, nên con yêu, hợp tác một chút nhé. Chúng ta đi gặp ông chú của con."
Chiêu Chiêu gật đầu, nắm chặt tay Sở Chi Ý.
Sau khi bắt taxi đến địa chỉ mà chú của Phó Quý Dã đưa, Sở Chi Ý dắt tay Chiêu Chiêu, đứng trước tòa nhà cao tầng, ngẩng đầu nhìn lên, cậu cảm thấy tòa nhà này cao đến không thấy đỉnh.
Chiêu Chiêu hỏi: "Ba ơi, ông chú làm việc ở đây ạ?"
Sở Chi Ý nói: "Chắc là vậy."
Cậu cũng không rõ.
Ngoài việc có chút ấn tượng với giọng nói của chú Phó Quý Dã, những thông tin khác Sở Chi Ý hoàn toàn không biết. Trong tưởng tượng của cậu, đối phương có thể là một vị quản lý trung niên nào đó trong tòa nhà này.
Dắt Chiêu Chiêu bước vào đại sảnh, Sở Chi Ý đi đến quầy lễ tân.
"Chào anh, tôi có thể giúp gì cho anh không?"
Cô gái ở quầy lễ tân ăn mặc lịch sự, nụ cười rất dịu dàng và thân thiện. Khi nhìn thấy Sở Chi Ý, ánh mắt cô lóe lên vẻ kinh ngạc.
Sở Chi Ý nói: "Tôi đến gặp ngài Phó, tôi đã hẹn với ngài ấy vào hai giờ chiều nay."
Chiêu Chiêu đứng bên cạnh quầy, bé không đủ cao, chiếc quầy che khuất hoàn toàn khuôn mặt của bé. Nhưng vì tò mò, bé không ngừng nhón chân nhìn lên, hai tay bám vào mặt quầy, muốn treo mình lên như một chú khỉ con.
Sở Chi Ý cảm thấy bé sắp chà sạch mặt quầy đến nơi, sợ bé cứ thế mà trở thành một miếng giẻ lau nhỏ lem luốc, bèn cúi xuống bế bé lên.
Cô gái lễ tân đang gọi điện thoại xác nhận, bỗng ngẩng đầu lên, nhìn thấy một khuôn mặt mũm mĩm đáng yêu. Miệng nhỏ của nhóc con cứ mấp máy, nói chuyện cũng dễ nghe.
"Chị ơi, chào chị." Chiêu Chiêu cất tiếng.
Khuôn mặt của cô gái lễ tân ngay lập tức tươi tắn như được tắm trong nắng xuân, như thể được thanh lọc, không còn chút oán hận nào của người làm thuê: "Chào bé con."
Vừa tan ca nghỉ trưa mà gặp được anh chàng đẹp trai và nhóc con đáng yêu như vậy là phần thưởng xứng đáng cho cô.
"Phiền anh đăng ký ở đây."
Cô gái đưa tờ giấy đến, nói: "Tổng giám đốc Phó dặn rồi, lát nữa sẽ có người đưa hai người lên."
Sở Chi Ý nói được.
Cô gái liếc trộm cậu một cái, nghĩ thầm, đứa trẻ này trông ngoan ngoãn đáng yêu thế kia, sao lại cần phải huy động an ninh giám sát nhỉ.
Một lát sau, hai nhân viên an ninh to lớn vạm vỡ đi tới.
"Mời ngài Sở." Người đàn ông vạm vỡ đeo kính râm nói.
Sở Chi Ý đặt Chiêu Chiêu xuống, nắm tay bé, để bé tự đi. Suốt đường đi, Chiêu Chiêu cứ nhìn chằm chằm vào hai anh chàng ngầu lòi bên cạnh, kéo kéo ngón tay của Sở Chi Ý, bảo cậu cúi xuống, thì thầm với cậu: "Ba ơi, sao họ lại đi theo chúng ta vậy?"
Sở Chi Ý nói: "Đừng sợ, chắc là ông chú của con cử đến để bảo vệ chúng ta."
Chú của Phó Quý Dã này cũng chu đáo thật.
Thang máy đi thẳng lên, giữa chừng không dừng lại. Sở Chi Ý tò mò: "Giờ này không có ai dùng thang máy sao?"
Anh chàng kính râm nói: "Ngài Sở, đây là thang máy riêng."
Sở Chi Ý nghĩ, chú của Phó Quý Dã này sống cũng tốt thật, ngay cả thang máy cũng có cái riêng.
Đến tầng trên cùng, Sở Chi Ý được hai vị hộ pháp vạm vỡ dẫn vào phòng chờ, cậu nhìn thấy họ vẫn đứng sau lưng mình, tay chắp sau lưng, hai chân hơi mở, ưỡn ngực, cậu cảm thấy có chút gượng gạo, nói: "Hai anh, hay là hai anh đi làm việc khác đi. Không cần phải canh chừng chúng tôi nữa đâu."
Chỗ này có vẻ cũng không nguy hiểm. Anh chàng kính râm không nói gì, giả vờ như điếc, vẫn đứng yên tại chỗ.
Sở Chi Ý đành chịu, cố gắng phớt lờ hai vị này, kéo Chiêu Chiêu ngồi trên sofa xem tạp chí thương mại. Thực ra cậu muốn xem phim hoạt hình, nhưng xét thấy không khí ở đây quá trang nghiêm, Sở Chi Ý cảm thấy hơi ngại.