Chương 32

Phó Thời Tự nhìn cậu một cái, nói: "Chuyện trường mẫu giáo cậu đã xem xét thế nào rồi?"

Sở Chi Ý lập tức thẳng lưng, quay đầu nhìn Phó Thời Tự, nói: "Tôi xem hôm qua rồi, nhưng... Xem một hồi thì ngủ quên mất."

Cái này thật sự không thể trách cậu. Tài liệu về trường mẫu giáo mà Phó Thời Tự gửi đến, riêng phần giới thiệu trường đã mười mấy trang, chưa kể đến bảng phân tích ưu nhược điểm, phân tích tài nguyên giáo dục phụ trợ xung quanh, v.v.

Phó Thời Tự rút chiếc ipad trong túi xe ra đưa cho cậu: "Tôi chọn hai trường này, cậu xem đi."

Sở Chi Ý nhận lấy, xem xét kỹ lưỡng, cau mày.

Phó Thời Tự quả quyết nói: "Không vừa ý cậu à."

Sở Chi Ý cố gắng nói một cách khéo léo: "Tôi nghĩ có thể xem thêm những trường khác nữa."

Phó Thời Tự không hiểu: "Điểm nào làm cậu không hài lòng?"

Sở Chi Ý biết không thể trốn tránh, nói thẳng: "Tôi thấy hai trường mẫu giáo này hơi... Quá căng thẳng."

Mục tiêu giảng dạy mà hai trường đưa ra khiến Sở Chi Ý cảm thấy kế hoạch của họ là để đào tạo thiên tài, loại mà học xong tiểu học là có thể vào lớp dành cho học sinh giỏi.

Thậm chí còn có cả kế hoạch du học cấp tiểu học.

Cuộc sống của con nhà giàu đều khoa trương thế này sao?

Phó Thời Tự nói: "Căng thẳng ư? Người nhà họ Phó đều lớn lên như thế cả."

Sở Chi Ý ngẩn ra, theo bản năng hỏi: "Chú nhỏ, anh cũng vậy ạ?"

Phó Thời Tự không trả lời, chỉ nói: "Thời đại phát triển quá nhanh, một số việc chỉ có thể nắm bắt từ nhỏ."

Sở Chi Ý lại không nghĩ vậy: "Vậy làm sao đảm bảo được những việc nắm bắt từ nhỏ này, khi lớn lên vẫn không bị thời đại vượt qua?"

Phó Thời Tự nói: "Vậy nên mục đích của giáo dục vẫn là bồi dưỡng năng lực giải quyết vấn đề của bé, bồi dưỡng từ nhỏ."

Sở Chi Ý nói: "Nhưng không nhất thiết phải đặt vấn đề trước mặt bé, bắt bé phải giải quyết. Không thể vì lo cho tương lai mà quên hỏi xem hiện tại bé có vui không."

"Lùi một bước mà nói, cho dù sau này bé lớn lên chỉ là một người bình thường, cuộc sống của bé về mặt vật chất vẫn sẽ hạnh phúc hơn nhiều so với những đứa trẻ khác. Bé đã rất may mắn rồi, vì bé có nhà họ Phó, có chú nhỏ, đúng không ạ?"

Phó Thời Tự không nói gì nữa.

Sở Chi Ý lo lắng rằng cậu phản bác Phó Thời Tự sẽ làm anh không vui, nghĩ đến một chuyện, lập tức đổi cách khác, nói: "À đúng rồi, chú nhỏ, tôi nhớ lúc Chiêu Chiêu mới xuyên không tới, trên người mặc chính là đồng phục mẫu giáo. Hay là chúng ta về nhà tìm thử xem? Xem là trường nào. Biết đâu đưa bé đến trường mẫu giáo trước kia từng học sẽ giúp bé khôi phục trí nhớ."

Phó Thời Tự đồng ý với đề xuất này.

Trước khi xuống xe, Phó Thời Tự đột nhiên lên tiếng: "Có một chuyện cậu nói sai rồi."

"À?" Sở Chi Ý vô cùng hoang mang, có một cảm giác lo lắng như bài luận nộp lên đột nhiên bị thầy soi mói: "Chuyện gì ạ?"

Ánh mắt Phó Thời Tự không thể nhìn ra cảm xúc, con ngươi nhạt màu, nhìn cậu, nói: "Chiêu Chiêu rất may mắn, không phải vì tôi và nhà họ Phó, mà là vì bé có một người cha luôn mong bé vui vẻ bất kể thế nào."

Sở Chi Ý đứng hình ba giây trên xe, mãi đến khi Phó Thời Tự xuống xe rồi mới mở cửa xe đuổi theo.

"Chú nhỏ."

Bước chân cậu nhẹ nhàng, chân hơi bị thương chưa hoàn toàn khỏi hẳn nhưng cũng không ảnh hưởng đến tốc độ của cậu. Nhảy tưng tưng đuổi kịp, Sở Chi Ý nghiêng đầu hỏi: "Chú nhỏ, chú nhỏ, vậy là, anh thừa nhận tôi nói đúng rồi chứ?"

Nhìn gương mặt giống cáo của cậu, trong mắt tràn đầy vẻ vui sướиɠ, Phó Thời Tự dừng bước: "Cá cược với tôi một ván không?"

Sở Chi Ý: "Cược gì ạ?"

Phó Thời Tự: "Xem xem sau này Chiêu Chiêu sẽ học ở trường mẫu giáo nào."

Sở Chi Ý thấy hứng thú: "Tiền cược là gì?"

Phó Thời Tự thản nhiên đáp: "Nếu tôi thua, tùy cậu xử lý."

Sở Chi Ý hỏi: "Vậy nếu tôi thua thì sao?"

Phó Thời Tự nhìn cậu thật sâu.

Thấy Sở Chi Ý bị ánh mắt của anh nhìn đến có chút không thoải mái, trong mắt Phó Thời Tự lướt qua một tia cười khó nhận ra, anh nói với giọng bình thản: "Từ hôm nay trở đi, không được giúp Chiêu Chiêu ăn cà chua nữa."

Sở Chi Ý bật cười, vẻ mặt rạng rỡ nói: "Được thôi, giao dịch thành công."

"Hai người cuối cùng cũng về rồi." Dì Lâm lau tay ướt lên tạp dề, nói với Sở Chi Ý và Phó Thời Tự vừa bước vào cửa: "Đi rửa tay lẹ đi, chuẩn bị ăn cơm."

Chiêu Chiêu vừa thấy Sở Chi Ý về, hớn hở nhảy từ ghế sô pha xuống, nhào vào lòng cậu.

Sau khi nũng nịu với Sở Chi Ý xong, Chiêu Chiêu mới hào phóng ban cho Phó Thời Tự một cái liếc mắt nhỏ, coi như chào hỏi.

Sở Chi Ý đặt túi xuống liền vào bếp giúp dì Lâm. Dì Lâm cười nhìn cậu: "Gặp chuyện gì vui à?"

Sở Chi Ý cười ranh mãnh: "Bí mật."