Sở Chi Ý trở về phòng, định lướt video một lát, xem tivi một chút, tận hưởng khoảng thời gian riêng tư hiếm hoi.
"Cốc cốc."
"Mời vào dì Lâm."
Sở Chi Ý khó khăn bò dậy khỏi giường, nhìn thấy là Phó Thời Tự đang cầm bát đồ ăn nhẹ mà dì Lâm làm mỗi tối, đứng ở cửa phòng cậu.
"Ngài Phó." Sở Chi Ý theo bản năng gọi, nhận lấy cái bát nhỏ trong tay Phó Thời Tự, quay người đặt lên chiếc bàn nhỏ trong phòng.
Ánh mắt của Phó Thời Tự không cần phải lướt tìm, anh liền nhận ra căn phòng của cậu vô cùng trống trải. Gần như chẳng có lấy vật dụng cá nhân nào, trên bàn chỉ đặt một hộp khăn giấy và chiếc đèn bàn. Chiếc tủ đứng kê sát tường cũng trống rỗng, không có gì bên trong.
"Ngài Phó, còn chuyện gì không ạ?" Thấy anh không đi, cậu hỏi.
"Ngày mai cậu có kế hoạch gì không?" Anh hỏi.
Sở Chi Ý suy nghĩ: "Sáng có tiết học, chiều thì không có gì."
Phó Thời Tự nói: "Vậy thì tốt, sáng mai tôi về công ty một chuyến, chiều cố gắng về sớm, để chúng ta bàn bạc về chuyện Chiêu Chiêu vào mẫu giáo. Lát nữa tôi sẽ gửi tài liệu về một vài trường mẫu giáo dự kiến cho cậu, cậu có thể xem qua trước."
Sở Chi Ý nói "a" một tiếng: "Nhưng mà ngài Phó, tôi còn chưa thêm bạn bè với ngài."
Phó Thời Tự lấy điện thoại ra, nói: "Vậy bây giờ cậu có thể thêm rồi đấy."
Sở Chi Ý thầm đảo mắt, ngoài mặt ngoan ngoãn lấy điện thoại ra quét mã. Cái tính khí của ông chú nhỏ này, quả nhiên cậu không thể nào mà chịu được.
Ngày hôm sau, Sở Chi Ý dậy từ rất sớm. Cậu ngáp dài ngáp ngắn bước ra khỏi phòng, dụi mắt đứng ở tầng hai. Chiêu Chiêu đã được dì Lâm bế xuống giường, ngồi bên bàn ăn. Tai nhạy như chó, nghe thấy tiếng động, vội vàng thông báo cho mọi người biết: "Ba dậy rồi, ba con dậy rồi."
Sở Chi Ý vốn định lén lút xuống nhà, nào ngờ tiếng kêu của Chiêu Chiêu đã khiến ánh mắt của mọi người đều tập trung vào cậu.
Sở Chi Ý: "..."
Thật là một chiếc loa nhỏ.
"Chào buổi sáng." Cậu nở nụ cười chào.
Phó Thời Tự đang cúi đầu xem tin tức trên điện thoại, không ngẩng đầu lên nói: "Bảy rưỡi rồi, còn sớm sao?"
Không sớm sao?
Trước mặt dì Lâm và chú Tần, Sở Chi Ý ngoan ngoãn sửa lời hỏi: "Chú nhỏ, chú dậy lúc mấy giờ thế ạ."
Phó Thời Tự không ngẩng đầu: "Năm giờ."
Khóe miệng Sở Chi Ý giật giật.
Đây là giờ giấc của ông già sao!
Dì Lâm nói đỡ cho cậu: "Tiểu Ý hôm nay đã đủ sớm rồi."
Sở Chi Ý nghe thấy câu này, thần thái có chút đắc ý.
Dì Lâm lại nói: "Thường ngày cậu ấy phải đến hơn mười giờ mới dậy."
Sở Chi Ý: "?"
Vốn định oai vệ ngồi xuống trước mặt Phó Thời Tự, cậu đột nhiên khựng lại, thu lại động tác của mình, im lặng đặt mông xuống ghế.
Dì Lâm đưa bữa sáng cho cậu, là bánh mì kẹp phô mai nướng.
Sở Chi Ý chú ý thấy bên trong có kẹp cà chua, lập tức quay đầu nhìn Chiêu Chiêu.
Quả nhiên, chiếc bánh mì kẹp phô mai trong đĩa của Chiêu Chiêu vẫn còn nguyên.
Nhóc này ăn bánh mì kẹp theo từng lớp, bây giờ, nhóc vẫn còn cầm miếng bánh mì nướng, nhai nhóp nhép một cách đáng yêu.
Sau khi gặm hết bánh mì nướng, Chiêu Chiêu bắt đầu ngập ngừng nhìn phần nhân bên trong bánh mì kẹp.
Sở Chi Ý chọc nhóc một cái, đưa đĩa của mình qua.
Mắt Chiêu Chiêu sáng lên, cẩn thận dùng dĩa gắp cả miếng cà chua sống lên, vừa định đặt vào bát của cậu, thì thấy người đàn ông ngồi đối diện bỏ tờ báo xuống, nhìn hành động nhỏ của hai người, ánh mắt đầy vẻ chất vấn.
"Hai người đang làm gì đấy?" Phó Thời Tự nói.
Sở Chi Ý nói: "Chia sẻ cà chua ạ?"
Phó Thời Tự cau mày không tán thành: "Kén ăn không tốt."
Nói xong câu này, anh lại nhìn Sở Chi Ý: "Cậu đừng có nuông chiều nhóc mọi thứ."
Sở Chi Ý cảm thấy lời này của Phó Thời Tự nói hơi nặng, đối diện với ánh mắt của Phó Thời Tự, nụ cười trên mặt không còn chân thật: "Tôi chỉ nghĩ mỗi người đều có đồ ăn mình thích và không thích, không nhất thiết phải ép buộc trẻ con phải ăn gì."
Phó Thời Tự nói: "Ừ, mong rằng sang năm khi cậu nhìn thấy số liệu kiểm tra sức khỏe, cậu vẫn có thể giữ vững quan điểm này."
Sở Chi Ý nói: "Chỉ là một quả cà chua thôi, chẳng lẽ những thực phẩm khác không thể bổ sung và thay thế tác dụng của nó sao?"
Phó Thời Tự trả lời: "Đây không phải là vấn đề của quả cà chua, mà là vấn đề của thói quen."
Nụ cười của Sở Chi Ý gần như không thể duy trì được nữa: "Chú nhỏ, nếu chú có ý kiến hay như vậy, vậy thì chi bằng chú làm ba của Chiêu Chiêu đi?"
Phó Thời Tự bình thản nói: "Tôi tưởng chúng ta đang thảo luận về vấn đề giáo dục, cậu tức giận làm gì?"
Sở Chi Ý sắp bùng nổ rồi.
Chiêu Chiêu cùng phe với cậu, trượt một cái xuống khỏi ghế, chui thẳng qua gầm bàn, đấm hai cái vào bắp chân rắn chắc của Phó Thời Tự, hung dữ nói: "Không được dữ dằn với ba con!"