Thấy cảnh này, dì Lâm nói đùa: "Ôi dào, thằng nhóc này, còn ngại ngùng cơ đấy."
Phó Thời Tự ngước mắt lên: "Cậu ấy ngại sao?"
Sở Chi Ý cũng tự hỏi, tôi ngại sao?
Dì Lâm ngồi ngay cạnh, kéo người cậu đối diện với Phó Thời Tự, nói: "Này, cậu nhìn xem, nhìn xem, cổ cậu ấy đỏ ửng cả lên rồi."
Trên chiếc cổ trắng ngần quả thật đang ửng lên một mảng màu hồng.
Vì hành động của dì Lâm, sắc hồng ấy càng leo lên cao hơn một chút.
Phó Thời Tự chưa từng thấy một chàng trai nào mỏng da mỏng thịt đến thế.
Phó Quý Dã cũng là do anh nhìn lớn lên, nhóc đó ngày nào cũng thô kệch như một con cún. Còn bạn trai nhỏ của nó lại hoàn toàn khác, nói vài câu là đã đổi sắc rồi. Trước kia cũng thế, chỉ cần nói vài câu là đã rớt nước mắt rồi.
Thực ra, mảng đỏ lúc nãy chỉ là vì tức giận mà nổi lên, nhưng khi dì Lâm nói vậy, Sở Chi Ý thật sự cảm thấy hơi ngượng. Ánh mắt dò xét của Phó Thời Tự khiến làn da cậu như bừng lên từng tấc lửa.
"Dì Lâm..." Sở Chi Ý làm nũng van xin.
Dì Lâm vỗ vai cậu, an ủi: "Có gì mà phải ngại, cậu cũng đừng lo lắng quá, chú nhỏ của cậu lớn hơn cậu bảy tám tuổi, chịu được cái xưng hô này. Hơn nữa, từ nhỏ nó đã có vai vế cao, đã quen được người khác gọi rồi."
"Thật không ạ?" Sở Chi Ý tò mò.
"Tất nhiên." Dì Lâm nói: "Dì vẫn nhớ, có lần nó đi học về, trông ủ dột lắm. Dì hỏi tại sao thì nó không chịu nói. Mãi đến khi chú Tần của cậu nói cho dì mới biết."
"Tại sao ạ?" Lời này là Chiêu Chiêu hỏi.
Dì Lâm vừa định kể, Phó Thời Tự đã nhắc: "Dì Lâm, canh trong nồi còn đang sôi đấy ạ."
Dì Lâm đứng bật dậy: "Ôi trời! Dì quên mất!"
Khi bưng bát canh ra, dì Lâm đã bỏ chuyện này ra sau đầu, không nhắc lại nữa.
Sở Chi Ý trong lòng tò mò vô cùng.
Ăn xong bữa cơm, cậu vẫn chưa thể nghe hết chuyện đó.
Đến lúc rửa bát, cậu mới nhân cơ hội lại gần dì Lâm thì thầm hỏi, dì Lâm mới nhớ ra, nói với cậu: "Không có gì đâu, chỉ là hôm đó nó bị cô giáo mới đến ở trường gọi là ông nội."
Sở Chi Ý kinh ngạc: "Ông nội?"
"Đó là một người thuộc nhánh phụ của nhà họ Phó, gọi như vậy theo quan hệ thì không sai." Dì Lâm gật đầu, nói: "Chỉ là nó lúc đó vẫn còn là học sinh tiểu học, tuy rằng luôn trông già dặn hơn bạn cùng lứa, nhưng cũng không đến nỗi già đến thế."
Tưởng tượng ra cảnh đó, Sở Chi Ý không nhịn được bật cười thành tiếng.
Sau khi rửa bát xong với dì Lâm, cậu bước ra khỏi phòng ăn, Phó Thời Tự đang chơi xếp hình với Chiêu Chiêu ở khu trẻ em trong phòng khách. Chủ yếu là Chiêu Chiêu chơi, Phó Thời Tự ngồi yên không nói lời nào.
Sở Chi Ý đi tới tham gia cùng.
Chiêu Chiêu rất có trách nhiệm, phân cho cậu một miếng xếp hình màu xanh lam, rồi lại phân cho Phó Thời Tự một miếng xếp hình màu cam, nói: "Lâu đài của con sắp xây xong rồi, hai người đợi một chút nữa nhé, con sẽ mời hai người vào chơi."
Sở Chi Ý lắc lắc miếng xếp hình màu xanh lam trong tay: "Được thôi, kiến trúc sư Chiêu Chiêu tài ba, bé cố gắng lên, ba rất mong đợi đấy."
Chiêu Chiêu hài lòng gật đầu, nhấn mạnh: "Nhanh lắm! Con sắp xây xong rồi!"
Sau đó, nhóc đưa mắt nhìn Phó Thời Tự, lại nhìn miếng xếp hình màu cam trong tay anh.
Sở Chi Ý vội nghiêng đầu nhắc: "Diễn đi."
Phó Thời Tự cụp mắt, bắt chước hành động của Sở Chi Ý ban nãy, lắc lắc miếng xếp hình màu cam trong tay, nói: "Cố lên."
Chiêu Chiêu là một bạn nhỏ có yêu cầu rất cao về các trò chơi đóng vai, nhóc không hài lòng với màn thể hiện của Phó Thời Tự, phê bình: "Ông chú nhỏ, ông chú nhỏ phải nhiệt tình một chút."
Phó Thời Tự hé miệng, nhưng cuối cùng vẫn không thể nhiệt tình lên được, sau đó rất thông minh tự thêm cho mình một vai, nói: "Chào kiến trúc sư Chiêu Chiêu, tôi là người máy số 001, rất vui vì cậu đã mời tôi tham gia lâu đài của cậu."
Sở Chi Ý khẽ muốn bật cười, cậu ngồi bệt xuống đất, quay mặt sang bên, vùi đầu vào khuỷu tay đang gác trên đầu gối.
Đôi vai khẽ run run.
Chiêu Chiêu phát hiện ra hành động nhỏ của cậu: "Ba, ba sao thế?"
Sở Chi Ý liên tục lắc đầu, không dám ngẩng đầu lên, cố nén cười nói: "Không... Ba không sao."
Phó Thời Tự nghiêm nghị nói: "Báo cáo, kiến trúc sư Chiêu Chiêu, cậu ấy đang mất tập trung."
Chiêu Chiêu không vui kêu lên: "Ba!"
Sở Chi Ý không ngờ Phó Thời Tự lại lén lút chơi chiêu này, lườm anh một cái, cầm lấy miếng xếp hình màu xanh lam của mình, bắt đầu phối hợp diễn cùng Chiêu Chiêu.
Vở kịch xếp hình nhỏ kéo dài đến chín giờ, Chiêu Chiêu cuối cùng cũng bắt đầu ngáp. Sở Chi Ý dẫn nhóc về phòng, đọc truyện tranh cho nhóc nghe bên giường một lúc, đợi nhóc ngủ say, Sở Chi Ý mới rón rén đóng cửa đi ra.
Cuối cùng thì tai cũng được yên tĩnh.