"Sao đột nhiên lại chuyển nhà? Còn cái chân này của cậu, bị ở đâu thế? Tốt nhất là cậu nên giải thích cho tôi rõ ràng."
Giang Ánh nhận được điện thoại của Sở Chi Ý, khi đến giúp cậu chuyển nhà, cô thấy chiếc nạng trong tay cậu, rồi lại nhìn nhóc con đứng bên cạnh làm chiếc nạng tự động.
Sở Chi Ý nở một nụ cười lấy lòng: "Chuyện này nói ra thì dài lắm."
Giang Ánh cũng cười: "Không sao, chị có cả thời gian."
Chiêu Chiêu ngước nhìn Giang Ánh, mở miệng gọi: "Mẹ nuôi."
Vẻ mặt vốn đã bối rối của Giang Ánh càng thêm bối rối, ánh mắt cô lại rơi xuống người nhóc con này.
Vừa nãy không để ý, bây giờ nhìn kỹ, đứa trẻ này gần như được đúc ra từ một khuôn với Sở Chi Ý. Cứ như thể trong Photoshop sao chép và dán hai lớp, một lớp chỉ thu nhỏ lại.
Sở Chi Ý cũng ngạc nhiên: "Chiêu Chiêu, con nhớ cô ấy sao?"
Chiêu Chiêu gật đầu: "Đây là mẹ nuôi của con mà."
Giang Ánh bị cuộc trò chuyện của hai người làm cho rối bời: "Khoan đã, khoan đã, cái gì mà mẹ với chả mẹ. Đây không phải em trai cậu sao? Sao vai vế loạn hết cả lên thế?"
Chiêu Chiêu "à" một tiếng, kéo tay áo Sở Chi Ý, nói nhỏ: "Ba ơi, giờ con là em trai của ba sao?"
Giang Ánh không thể kiềm chế được mà mở to mắt: "Ba?"
Cô không nói nhiều, cảnh cáo Sở Chi Ý: "Lần này mà cậu không nói rõ, tôi sẽ cướp chiếc nạng của cậu về làm củi đốt!"
Sở Chi Ý nói: "Giang Ánh, đây là hợp kim nhôm."
Giang Ánh: "..."
Giang Ánh: "Vậy tôi cũng sẽ nung chảy nó!"
Chiêu Chiêu lập tức chắn trước Sở Chi Ý, còn đưa tay ôm lấy chiếc nạng: "Không được không được! Không ai được cướp nạng của ba con!"
Sở Chi Ý suýt mất thăng bằng, vội vàng đặt tay lên vai nhỏ của Chiêu Chiêu để giữ trọng tâm, đau đầu nói: "Tôi biết hai người rất sốt ruột, nhưng có thể để tôi vào nhà ngồi trước được không?"
Chiêu Chiêu và Giang Ánh ngay lập tức im lặng, một người kéo cửa, một người đỡ cậu vào.
Khi mông chạm vào sofa, Sở Chi Ý cất nạng sang một bên, nhìn Chiêu Chiêu, rồi lại nhìn Giang Ánh, khẽ ho một tiếng: "Chuyện là thế này..."
Cậu cố gắng tóm tắt ngắn gọn những gì đang xảy ra cho Giang Ánh nghe.
"Tôi biết chuyện này nghe rất huyền ảo." Sở Chi Ý cố gắng chuẩn bị tâm lý thêm cho Giang Ánh.
"Nhưng Chiêu Chiêu thật sự là con trai tôi, là con trai trong tương lai."
Giang Ánh vội nói: "Chiêu Chiêu, vậy con còn nhớ cô là mẹ nuôi của con sao?"
Chiêu Chiêu gật đầu.
Giang Ánh tha thiết hỏi: "Vậy con còn nhớ mẹ nuôi trong tương lai làm gì không? Có phát tài không? Có giàu đột ngột không?"
Chiêu Chiêu lập tức nói: "Mẹ nuôi rất giàu, mỗi lần đều lì xì cho con rất to."
Giang Ánh vui vẻ ra mặt: "Đứa trẻ này quả nhiên là đến từ tương lai."
Sở Chi Ý: "?"
Sở Chi Ý: "Đây là trọng điểm hả? Cậu không nghe những nội dung khác tôi vừa nói sao?"
Giang Ánh nói: "Tôi có nghe, chẳng phải là cậu và Phó Quý Dã sinh một đứa con trai, bây giờ lại muốn cùng đứa con trai này vào ở nhà họ Phó sao?"
Sở Chi Ý nhắc nhở: "Vậy cậu không cảm thấy có chỗ nào đó không đúng trong câu chuyện này sao?"
Giang Ánh suy nghĩ một chút: "Cậu và Phó Quý Dã thật sự ở bên nhau lâu như vậy?"
Sở Chi Ý: "..."
Giang Ánh: "Nếu cậu muốn nói về chuyện đàn ông sinh con, yên tâm, chuyện này tôi rất có kinh nghiệm, không còn gây sóng gió trong tôi nữa."
Sở Chi Ý kinh ngạc: "Còn có người khác có thể như vậy sao?"
Giang Ánh gật đầu: "Tiểu thuyết Tấn Giang, Hải Đường, Hàn Quốc, Nhật Bản, đều khá nhiều."
Sở Chi Ý cầm chiếc gối tựa nhỏ phía sau sofa ném vào người cô ấy: "Đọc ít tiểu thuyết vớ vẩn của cậu thôi!"
Giang Ánh "Ái chà" một tiếng, ôm lấy gối, lại bắt được một điểm mấu chốt mới: "Vậy, cậu sắp sống chung với chú nhỏ của Phó Quý Dã."
Từ tay Chiêu Chiêu nhận lại quần áo được gấp gọn gàng, bỏ vào vali, Sở Chi Ý trả lời câu hỏi của Giang Ánh: "Đừng dùng từ đó, nhà họ giàu như vậy, đâu chỉ có một căn nhà. Hơn nữa chú nhỏ của Phó Quý Dã nói rồi, anh ấy không ở đó, nên có thể sẽ không xuất hiện."
"Hơn nữa, tôi chỉ qua ở nhờ một thời gian. Nếu không phải chân tôi vừa bị trật ở nhà anh ấy, chủ nhà gần đây biết tôi nuôi con, cũng không cho thuê tiếp, thì tôi cũng sẽ không chuyển đi."
Giang Ánh phớt lờ, chỉ nói: "Tôi rất muốn xem biểu cảm của Phó Quý Dã sau khi biết chuyện này."
"Đêm cô đơn của hào môn, chú nhỏ lạnh lùng và cháu dâu góa bụa..."
Sở Chi Ý lấy tay bịt tai Chiêu Chiêu lại, nhóc con ngơ ngác.
Cậu nghiêm túc phê bình: "Đừng làm hư trẻ con."
Rồi lại nói: "Tôi đâu phải góa bụa?"
Giang Ánh "hừ" một tiếng: "Phó Quý Dã bây giờ ở nơi xa xôi, khác gì chết rồi? Cậu ở đây vì con mà lo lắng suy nghĩ, đến gãy chân..."
Sở Chi Ý nhấn mạnh: "Chỉ trật mắt cá chân thôi, với lại cũng không lo lắng nhiều lắm."
Giang Ánh: "Không khác gì, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là anh ấy thì rất ung dung, chơi tiệc tùng quên cả trời đất."
Sở Chi Ý ngạc nhiên: "Sao đến cả cậu cũng biết anh ấy đi dự tiệc?"
Giang Ánh nghi ngờ nhìn cậu một cái: "Cậu cũng thấy sao?"
Sở Chi Ý "à" một tiếng: "Cái gì? Thấy cái gì?"