Chương 13

Không chỉ đáng ghét, người này làm việc còn rất hiệu quả.

Sáng sớm hôm sau, Sở Chi Ý vẫn còn đang ngủ nhận được điện thoại. Người liên hệ với cậu không phải là Phó Thời Tự, mà là trợ lý Tống Thần của anh.

"Chào ngài Sở, ngài Phó đã sắp xếp tôi đến đón đứa trẻ hôm nay, xin hỏi bây giờ ngài có tiện không?" Tống Thần nói chuyện rất lịch sự, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với Phó Thời Tự.

Sở Chi Ý cũng đối đãi tử tế: "Ngài Tống, bây giờ sao?"

Cậu nhìn đồng hồ, mới tám giờ sáng.

Tống Thần nói: "Nếu ngài tiện."

Cũng không có gì bất tiện...

Sở Chi Ý nhìn thấy Chiêu Chiêu nghe thấy động tĩnh chạy ra từ nhà bếp, hạ thấp giọng, nói nhỏ: "Tôi sẽ gửi địa chỉ cho anh, anh cứ qua bất cứ lúc nào."

Chiêu Chiêu cầm một chiếc bánh ngô nhỏ trong tay, vừa gặm vừa hỏi: "Ba ơi, có người đến nhà mình chơi sao?"

Sở Chi Ý trở về vào đêm qua, Chiêu Chiêu ngủ rất say, chỉ chui vào lòng cậu sau khi cậu lên giường, không tỉnh lại. Sở Chi Ý cũng đổ người xuống giường và ngủ thϊếp đi, hoàn toàn không nói với Chiêu Chiêu về việc hôm nay có người đến đưa bé đi.

Sở Chi Ý không muốn bắt đầu một cách đột ngột, tìm một chủ đề khác: "Bánh của con tự hâm à?"

Chiêu Chiêu gật gù: "Dạ, bà Vương làm sẵn rồi, cho vào lò vi sóng kêu "đing đing" là xong."

Bé chớp mắt: "Ba ơi, ba có ăn không?"

Sở Chi Ý không đói, lắc đầu, thấy một chút vụn bánh nhỏ bên mép miệng Chiêu Chiêu, cậu đưa tay gạt đi, bỏ vào thùng rác cạnh giường.

"Chiêu Chiêu, con dậy sớm lắm sao? Sao không gọi ba dậy?" Sở Chi Ý hỏi.

Chiêu Chiêu nói có lý có lẽ: "Ba lớn nói, lúc ba ngủ không được làm ồn, vì ba ngủ liên tục là ba đang rất mệt."

Sở Chi Ý không ngờ bé không nhớ Phó Quý Dã, nhưng vẫn nhớ những lời này của Phó Quý Dã.

Chỉ là, lời nói như thế này, Sở Chi Ý rất khó tưởng tượng là từ miệng Phó Quý Dã mà ra.

Bây giờ anh ấy chẳng có chút tinh ý nào cả.

Sở Chi Ý đưa tay bế Chiêu Chiêu đang đứng cạnh giường lên, Chiêu Chiêu "a" một tiếng: "Không được không được! Không được ăn bánh trên giường!"

"Hôm nay đặc cách cho con ăn trên giường."

Sở Chi Ý chọc vào khuôn mặt mũm mĩm của bé. Vừa nghĩ đến việc vài ngày tới sẽ không chọc được nữa, trong lòng cậu lại có chút buồn.

Sở Chi Ý mím môi, do dự một chút, nói: "Chiêu Chiêu, ba có chuyện muốn nói với con."

Cậu lật tay lấy tờ giấy A4 mà cậu mang về hôm qua và giấu dưới gối, như thể giao một bản cáo trạng, đưa cả hai tay cho Chiêu Chiêu, trong lòng áy náy không dám nhìn vào mắt bé.

Sở Chi Ý đã chuẩn bị sẵn tinh thần Chiêu Chiêu sẽ khóc lóc ầm ĩ, và đếm ngược trong lòng...

Một giây, hai giây, ba giây.

Tiếng khóc chưa đến, thay vào đó là giọng nói hoang mang của Chiêu Chiêu: "Ba ơi, thỏa thuận này không hợp lệ."

Sở Chi Ý: "Hả?"

Cậu ngẩng đầu, nhìn thấy Chiêu Chiêu một tay cầm chiếc bánh đã gặm gần hết, một tay cầm mép giấy, khuôn mặt đầy vẻ nghiêm túc, có chút phong thái của một ông chủ nhỏ.

"Bên A và B không để lại số chứng minh thư." Chiêu Chiêu chỉ ra lỗi sai.

"Ba ơi, cái này không có tác dụng đâu."

Đây là trọng điểm hả con?

Sở Chi Ý áy náy nói: "Nhưng ba đã nói chuyện xong với chú Phó nhỏ mà con đã gặp hôm qua rồi, chú ấy sẽ sớm đưa con về nhà chú ấy."

Sợ Chiêu Chiêu khóc, Sở Chi Ý vội nói: "Nhà chú Phó nhỏ rất giàu, có thể mua cho Chiêu Chiêu nhiều đồ chơi, đồ ăn ngon. Hơn nữa còn làm hộ khẩu cho Chiêu Chiêu, sau này Chiêu Chiêu có thể đi học mẫu giáo như trước đây."

Chứ không phải ngày nào cũng ở nhà đợi cậu, như một đứa trẻ đáng thương.

"Ba bắt đầu từ ngày mai sẽ phải quay lại trường học, chỉ cần rảnh, ba sẽ đến thăm con, được không?"

Sở Chi Ý nói một tràng dài, muốn giúp Chiêu Chiêu chuẩn bị tâm lý, không ngờ sau khi nghe xong, Chiêu Chiêu chỉ hỏi một câu: "Nhà ông chú Phó nhỏ rất giàu sao?"

Sở Chi Ý: "Chắc vậy."

Chiêu Chiêu nói: "Vậy con muốn đi!"

Sở Chi Ý đã sẵn sàng trong lòng một vở kịch bi thương về cảnh cha con chia ly, nhất thời sững sờ.

Cậu tự an ủi, có lẽ Chiêu Chiêu chỉ đang gắng gượng tỏ ra mạnh mẽ.

Kết quả là khi Tống Thần đến nơi, Chiêu Chiêu đã tự giác sắp xếp hành lý của mình, đẩy một chiếc vali nhỏ, chủ động đứng bên cạnh Tống Thần, rồi vẫy tay với Sở Chi Ý: "Ba ơi, tạm biệt."

Người đi rồi, cửa đóng lại.

Sở Chi Ý nhìn phòng khách bỗng chốc trở nên yên tĩnh, rơi vào im lặng.

Người ta bảo con không chê nhà nghèo, sao lại như thế này!

Chiêu Chiêu bé nhỏ, bước chân lao vào gia đình hào môn của con có thể nhanh hơn nữa được không!