Nam nhân đó hoàn toàn mất đi ý thức.
Chết rồi sao?
Tưởng Nam Nhứ khẽ mím môi, một tia áy náy thoáng qua trong lòng. Nhưng rất nhanh, lý trí chiếm lại thế thượng phong. y chỉ là một kẻ xa lạ, sống hay chết cũng chẳng liên quan gì đến nàng.
Sau khi do dự một lát, Tưởng Nam Nhứ thu hồi ánh mắt, nhìn quanh rừng cây xem có ai không.
Không biết đứa đệ đệ ngu ngốc của nàng chạy đi đâu rồi. Nghĩ đến việc lát nữa còn phải đi tìm hắn ta, Tưởng Nam Nhứ không khỏi bực bội. Nhưng hiện tại vẫn nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt.
Còn nam nhân trước mắt thì để y tự sinh tự diệt đi.
Tưởng Nam Nhứ buộc chặt con mồi vào lưng, chuẩn bị quay lại đường cũ. Nhưng đúng lúc đó, từ rừng cây phía bên phải đột nhiên vang lên tiếng động.
Ngay khi nàng còn đang nghi ngờ có phải Tưởng Đậu Vũ quay lại hay không thì bốn phía bất ngờ xuất hiện một nhóm nam nhân mặc y phục màu đen. Chẳng mấy chốc, ngay cả con đường trên dốc cũng bị bịt kín, bọn chúng vây nàng vào giữa.
Nhóm người này hành động rất chuyên nghiệp, ai nấy đều cầm vũ khí, vừa nhìn đã biết không phải người tốt.
Ánh mắt Tưởng Nam Nhứ nhanh chóng dừng lại trên nam tử dẫn đầu. Hắn mặc huyền sắc cẩm phục, đứng sừng sững trên tảng đá, thân hình cao lớn, vai rộng eo thon. Dáng người tuấn lãng như dao tạc, ngũ quan sắc nét đầy lạnh lùng, tản ra khí thế bức người.
Tưởng Nam Nhứ không tự chủ được bị đôi mắt của hắn cuốn hút. Đó là đôi mắt đẹp nhất mà nàng từng thấy, nó hẹp dài, thâm thúy, nhưng lạnh lẽo và trầm tĩnh đến đáng sợ. Khi nhìn chằm chằm vào nàng, hắn giống như một con mãnh thú ẩn mình trong bóng tối, chỉ chực chờ xé xác nàng ra.
Tưởng Nam Nhứ chú ý, khi hắn liếc thấy nam nhân nằm trên mặt đất, lông mày chợt nhíu lại, ánh mắt sắc bén hẳn lên.
Chỉ trong chớp mắt, hắn giơ tay lên, cung tên giương sẵn. Giây tiếp theo, mũi tên nhọn xé gió lao thẳng đến giữa trán nàng.
Tưởng Nam Nhứ kinh hãi thất sắc, vội vàng hét lớn: “Không phải ta gϊếŧ người!”
Mũi tên xé gió lao tới, cảm giác rét lạnh như muốn xuyên thấu da thịt khiến đầu óc Tưởng Nam Nhứ trống rỗng, vang lên vài tiếng ong ong. Nàng thất thần ngã xuống nền tuyết, cách không xa chỗ nàng vừa đứng có một mũi tên trắng phau cắm thẳng vào tuyết.
Chỉ cần lệch thêm một tấc, mũi tên ấy đã xuyên thẳng qua đầu nàng.
Khoảnh khắc ấy, Tưởng Nam Nhứ hiểu rõ tâm ý của người bắn tên. Hắn thực sự muốn gϊếŧ nàng và hắn hoàn toàn có thể làm được. Nếu không nhờ câu hét vừa rồi của nàng, có lẽ giờ đây nàng đã trở thành một cái xác lạnh lẽo.
Không biết trôi qua bao lâu, tiếng bước chân nặng nề vang lên, ủng đen dẫm lên nền tuyết dày mang âm thanh sàn sạt vọng khắp núi rừng kéo Tưởng Nam Nhứ từ cơn sững sờ trở về thực tại. Nàng ngơ ngác ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải ánh nhìn lạnh băng của nam nhân trước mặt, như thể hắn đang nhìn một xác chết.
Trong thôn, phần lớn nam nhân là thợ săn với thân hình cường tráng, cao lớn rắn chắc. Nam nhân trước mặt tuy sở hữu khuôn mặt trắng trẻo thư sinh nhưng vóc dáng lại không hề kém cạnh. Giờ phút này hắn đứng trước nàng tựa như một ngọn núi lớn che phủ cả người nàng trong bóng tối.
Khoảng cách gần khiến diện mạo hắn càng thêm rõ ràng. Tưởng Nam Nhứ bừng tỉnh, chợt nhận ra diện mạo người này có vài phần giống với thiếu niên bị trọng thương khi nãy... khoảng năm, sáu phần tương tự.