Sau khi Hoan Nhan mất trí nhớ đã bị kéo vào một trò chơi, nhưng cô lại tỏ vẻ chẳng có gì to tát cả. Sợ hãi à? Không hề tồn tại đâu. Mong muốn phiêu lưu mạo hiểm đang rục rịch trỗi dậy khiến cô cực kỳ …
Sau khi Hoan Nhan mất trí nhớ đã bị kéo vào một trò chơi, nhưng cô lại tỏ vẻ chẳng có gì to tát cả.
Sợ hãi à? Không hề tồn tại đâu.
Mong muốn phiêu lưu mạo hiểm đang rục rịch trỗi dậy khiến cô cực kỳ phấn khích.
Trò chơi này đầy rẫy nguy hiểm, không ngừng phóng đại cảm xúc tiêu cực.
Trong con hẻm tối tăm có tiếng hát u uất quanh quẩn.
Nửa đêm, chuông điện thoại bất ngờ vang lên trong căn nhà vắng lặng.
Sáng sớm có sương mù dày đặc bao phủ bệnh viện và tiếng hét thất thanh bất ngờ truyền đến.
Tàu điện ngầm trong đường hầm bỗng trở nên hỗn loạn.
...
Khi từng màn chơi dần mở ra, Hoan Nhan bắt đầu khôi phục năng lực của mình, xử lý tình huống ngày càng thuần thục.
Ồ, bất ngờ chưa? Thì ra cô chính là “đại lão”.
Đám NPC: “Cô là bug của hệ thống rồi đấy biết không? Làm ơn tránh xa bọn tôi ra!”
Hoan Nhan (cười tươi, tiến sát lại gần): “Nói gì lạ thế?”
Đám NPC: “Cô... Cô đừng lại gần!”
Hoan Nhan: “Bình tĩnh nào, chúng ta hoàn toàn có thể nói lý lẽ mà.”
Đám NPC: “Đánh không lại thì thôi đi, giờ đến võ mồm cũng không đấu lại... sống kiểu gì đây trời?”
Và thế là vô số game thủ ngỡ ngàng nhìn thấy - Hoan Nhan, một cô gái mềm mại đáng yêu tay không diệt từng NPC khó nhằn, tung hoành trong game như chốn không người.
Bọn họ sôi nổi muốn ôm chân “đại lão”.
...
Hạ Thác: "Tránh hết ra, cô ấy là của tôi!"
Hoan Nhan: "Hửm? Sao anh tự dưng đứng dậy khỏi xe lăn vậy?"
Hạ Thác: "Tôi chỉ lười đi bộ thôi, chứ không có tàn tật."
Hoan Nhan: "Rất tốt, cho anh ôm lấy cái đùi này đó."
Hạ Thác: "Thật sự ôm đùi chẳng phải là quá mất mặt à?"
Anh đưa tay kéo cô vào lòng: "Thế ôm luôn cả người, chắc cũng không khác mấy đâu nhỉ?"
Nói rồi anh nhanh chóng lôi ra một đống đồ ăn vặt để dụ dỗ.
Hoan Nhan hiếm khi ngoan ngoãn nói: "Thôi được, cho anh chút mặt mũi đó."
Nếu là người khác thì đã sớm bị cô đá bay rồi. Còn anh, ai bảo anh cho quá nhiều đây?