Chương 4

Maggie nuốt nước bọt: "Nghe nói là ẩu... ẩu đả với huấn luyện viên."

Hôm nay là ngày nghỉ lễ của thủ đô, lẽ ra cặp song sinh vốn không phải đến trường, nhưng chúng vừa tham gia một khóa huấn luyện thể năng do trường tổ chức cách đây không lâu. Người bị hai đứa đánh có lẽ chính là huấn luyện viên phụ trách khóa này.

Maggie càng nói càng cuống: "Tiểu Triều thì tôi không lạ gì, nhưng sao Tiểu Mộ cũng hùa theo em trai làm bậy được chứ!"

"Đừng định kiến như vậy."

Giang Vân trầm giọng: "Tôi tin chúng có lý do riêng."

"Nhưng dù thế nào cũng không được đánh huấn luyện viên chứ ạ!"

"Đừng lo."

Giang Vân quả quyết: "Tôi sẽ đến trường ngay bây giờ."

Trong hàng vạn trường công lập tại thủ đô, thì trường công lập Simon được công nhận là nơi kín tiếng, bí ẩn nhưng cũng cao quý và xa hoa bậc nhất. Phụ huynh của học sinh nơi đây nếu không phải phú quý, thì cũng là quyền cao chức trọng, từ lãnh đạo cấp cao trong giới chính trị cho đến tinh anh giới kinh doanh.

Người giám hộ của một số học sinh đang làm nhiệm vụ bảo mật cho Liên minh, hoặc có thân phận không tiện công khai, nên hồ sơ học sinh chẳng tra ra được gì, cùng lắm chỉ có mỗi một phương thức liên lạc khẩn cấp.

Giang Mộ và Lục Triều chính là hai trong số đó.

Chủ nhiệm khối 10 trường Simon nhìn hai nam sinh đang đứng góc tường, mà thái dương đau nhói.

Chỉ cần nhìn ngoại hình và khí chất của hai đứa trẻ này, là đủ biết cha mẹ chúng tuyệt đối không phải nhân vật tầm thường. Nếu sự việc lần này không quá mức nghiêm trọng, thì ông cũng chẳng muốn làm phiền phụ huynh phải chạy tới đây một chuyến.

Lục Triều là học sinh cá biệt nổi danh toàn trường, chưa tròn 16 tuổi mà chiều cao đã xấp xỉ 1m85 và thành tích học tập luôn đội sổ. Tính cách cậu ta ngông cuồng, hễ bất đồng quan điểm là gây chuyện, nhưng nhờ khuôn mặt quá đẹp trai nên lại được bạn học yêu thích đến lạ.

Lý do Lục Triều động thủ với huấn luyện viên thì chủ nhiệm có thể dễ dàng bịa ra cả trăm cái, nhưng còn Giang Mộ... tại sao chứ?!

Giang Mộ tuyệt đối là học sinh ưu tú kiểu mẫu của trường Simon, người đẹp nết hiền, nho nhã ôn hòa còn luôn đứng nhất khối trong mọi kỳ thi. Mỗi lần bị Lục Triều chọc tức đến nổ phổi, mà gặp Giang Mộ ôm sách mỉm cười chào hỏi là ông thấy cơn giận tan đi hơn nửa.

Một trò ngoan như Giang Mộ sao tự nhiên lại hùa theo Lục Triều?

Chủ nhiệm thầm than trong lòng rồi mở hồ sơ hai người ra lần nữa. Thông tin về cha mẹ vẫn ít ỏi đến đáng thương, nhìn mãi cũng chẳng ra manh mối gì.